Lâm Vĩnh Niên nghển cổ nói: "Dù tôi không đưa, con trai con dâu tôi vẫn sẽ hiếu thảo như thường!"
Ông ta vốn không chịu được ai nói con cháu nhà mình bất hiếu.
Lưu Công: "Vậy ông thử không đưa vào tháng sau xem?"
Con trai ông ấy còn chưa có việc làm ổn định, chỉ là công nhân thời vụ, thế mà tháng nào cũng đưa nhà mười đồng tiền sinh hoạt.
Như nhà lão Lâm thì đúng là hơi quá thật rồi.
Con trai có cả con rồi mà vẫn để ông cụ đã lên chức ông nội gánh hết chi tiêu cả nhà, vậy thì làm sao con cái có thể có tinh thần gánh vác gia đình?
Chuyện này là không được.
Lâm Vĩnh Niên: "..."
Lời đã lỡ miệng rồi, giờ chẳng lẽ lại không đưa? Có phải ông ta không đưa nổi đâu.
Là người chủ gia đình, ông ta cam tâm tình nguyện dùng tiền lương nuôi cả nhà đấy chứ.
Triệu Đại Mụ: "Ông ấy không dám đâu, lỡ mà dám thử, sợ là đau lòng chết luôn."
Lâm Vĩnh Niên: "..."
—
Nhà họ Trương
Mẹ Trương nghe con gái kể mấy chuyện gần đây ở nhà chồng, sững sờ đến mức không nói nên lời.
Cha Trương lắc đầu bảo: "Cái bà mẹ chồng của con đúng là quá quắt rồi, chồng không cần, họ hàng thì cho vào tù, con trai thì đoạn tuyệt quan hệ. Không sợ con trai giận thật rồi sau này không đứa nào nhìn mặt nữa à."
Trương Kiều vừa bóc hạt bí vừa đút cho con: "Người ta vốn chẳng sợ. Giờ cũng chẳng ai biết bà ấy dắt Lâm Tiểu Ngọc dọn đi đâu."
Chị dâu cả nhà họ Trương chớp mắt nói: "Chẳng lẽ là có nhân tình từ trước nên mới ly hôn, giờ dắt theo cô con gái về sống cùng?"
Trương Kiều: "Đừng nói thế, người lần trước nói kiểu đó giờ vẫn còn ngồi tù chưa ra đấy."
"Sao thế? Kể tôi nghe xem nào." Chị dâu hai đầy vẻ hóng chuyện.
Trương Kiều liền kể lại chuyện Lý Thư Bình nghe thấy hàng xóm nói xấu sau lưng mình có bồ, báo công an tội vu khống phỉ báng, đẩy người ta vào tù.
Mẹ Trương cau mày: "Chậc, cái bà mẹ chồng này đúng là độc thật. Hàng xóm nói vài câu thôi mà cũng báo công an bắt người."
Cha Trương bĩu môi: "Bà ta đúng là không sợ làm người khác oán. Ly hôn rồi chỉ còn một đứa con gái bên cạnh, lại còn cắt đứt với con trai, nếu ai muốn trả thù thì chẳng vướng bận gì hết."
"Haiz." Trương Kiều thở dài,"Thật ra con cũng chẳng biết nên nói sao về mẹ chồng mình nữa. Giờ Tuấn Tuấn không có ai trông, ngày nào con cũng phải gửi nhà trẻ, đi làm về lại phải nấu cơm làm việc nhà, mệt muốn chết luôn."
"Tiền chi tiêu trong nhà vẫn là cha chồng con lo hả?" Mẹ Trương hỏi.
Trương Kiều gật đầu: "Vẫn là cha chồng con chi."
Cha Trương gật gù: "Cha chồng con thì đúng là không chê vào đâu được, còn mẹ chồng thì chịu thôi. Giờ Lâm Quốc Đống đã đoạn tuyệt với bà ta rồi, sau này nhà mình cũng đừng quan tâm bà ta nữa, xem bà ta còn giở được trò gì."
Lâm Quốc Đống không có ở nhà, đang bị sai đi nhà hàng Quốc Doanh mua đầu heo luộc, nên cha mẹ Trương Kiều nói chuyện thoải mái khỏi kiêng dè.
Trương Kiều vừa đút hạt bí cho con vừa nói: "Bọn con cũng nghĩ như vậy."
Một lát sau, Mẹ Trương gọi Trương Kiều ra một bên.
Mẹ Trương: "Tiền bù lễ của con, cha chồng con nói sao rồi?"
"Cha chồng con bảo sẽ bù cho con bốn trăm đồng, đợi trả nợ xong bên mẹ chồng con, mỗi tháng sẽ bù năm chục, chắc cũng phải ba bốn tháng nữa."
Mẹ Trương gật đầu: "Vậy cũng được, vừa kịp trước Tết mua cho nhà mình một cái xe đạp, có xe rồi, anh cả với anh hai con đi làm đỡ cực."
"..."