Lưu Cầm âm thầm trừng mắt nhìn Trương Kiều, cau mày nói: "Đúng là tôi gọi điện bảo Lâm Kiến Thiết về nhà tôi, nhưng tôi đâu có bảo anh ấy đi đánh nhau? Là anh ấy quá bốc đồng, đánh người phải vào viện."
Cô ta nghĩ chỉ cần Lâm Kiến Thiết về nhà mình chống lưng cha mẹ, đuổi người đi là được, ai ngờ anh ta ra tay chẳng biết nặng nhẹ, trực tiếp bổ vỡ đầu người ta.
Lâm Kiến Thiết mang họ Lâm, người là do anh ta đánh, bây giờ xảy ra chuyện thì đương nhiên bên nhà họ Lâm phải chịu trách nhiệm, bỏ tiền ra giải quyết.
Bảo cô ta với cha mẹ bỏ tiền? Đừng mơ!
Trương Kiều chỉ tay vào Lưu Cầm nói với Lâm Vĩnh Niên: "Cha nghe đi, Kiến Thiết là chồng cô ta, cũng là vì giúp cha mẹ vợ mới xảy ra chuyện, mà cô ta nói như đang phủi sạch quan hệ, đổ hết trách nhiệm lên đầu Kiến Thiết."
Nói nào là không bảo Lâm Kiến Thiết đi đánh nhau, là anh ta quá bốc đồng, chẳng phải đang ám chỉ tất cả là lỗi của Lâm Kiến Thiết, chẳng liên quan gì tới nhà họ Lưu hay sao?
Sắc mặt Lâm Vĩnh Niên đen như đáy nồi, đầy bất mãn liếc nhìn Lưu Cầm.
Ông ta đập bàn, nói: "Nếu không phải cô gọi điện cho Kiến Thiết, thì sao lại xảy ra chuyện như thế này!"
Lưu Cầm hùng hồn đáp: "Lâm Kiến Thiết là con rể nhà họ Lưu, cha mẹ con bị người ta chặn cửa đánh, anh ấy là con rể, chẳng lẽ không nên về xem sao?"
Lâm Quốc Đống: "Nên chứ, anh ta đã về xem, bây giờ vì chuyện nhà cô mà xảy ra chuyện, vậy thì nhà cô phải chịu phần lớn trách nhiệm!"
"Đúng rồi." Trương Kiều tiếp lời,"Số tiền này, nhất định nhà cô phải bỏ phần lớn."
Lưu Cầm: "Nhà tôi không có tiền, em trai tôi bị Lý Thư Bình hại phải ngồi tù, nhà tôi còn bị bà ta hại mất bao nhiêu tiền, giờ một xu cũng không có!"
"Cha đừng tin lời cô ta." Trương Kiều nhìn Lưu Cầm đầy khinh thường,"Cô ta mới cưới thằng hai được bao lâu đâu, tiền sính lễ với ba món lớn cộng lại cũng hơn hai ngàn rồi, mẹ có bắt nhà cô ta đền bao nhiêu đâu."
Lâm Quốc Đống: "Đúng thế, không nói tới hai ngàn, thì một ngàn chắc chắn cũng có thể lấy ra được."
Lâm Vĩnh Niên cau mày: "Lưu Cầm, Kiến Thiết vì nhà cô mà xảy ra chuyện, bất kể nhà cô có thể lấy ra bao nhiêu, thì cũng nhất định phải bỏ ra một phần!"
"Nói cho tôi nghe, bây giờ cô có thể lấy ra bao nhiêu?"
Lưu Cầm đáp thẳng: "Con không có tiền."
"Sao có thể không có!" Lâm Quốc Đống cau mày nhìn cô ta,"Tiền lương của thằng hai đều đưa cho cô giữ, còn tiền mừng lúc cưới nữa, tiền xuống xe, tiền gọi cha mẹ, không nói nhiều, ba bốn trăm đồng chắc chắn cô có trong tay."
Lưu Cầm cau mày: "Lương của Lâm Kiến Thiết mỗi tháng chỉ hơn hai mươi đồng, chẳng lẽ anh ấy không tiêu gì à? Đưa đến tay côn mỗi tháng còn chưa được mười đồng."
"Còn tiền mừng lúc cưới, đó là người ta cho con, là tiền của con, không phải của con với Lâm Kiến Thiết. Hơn nữa, số tiền đó con tiêu hết rồi."
"Nhiêu đó tiền, cô tiêu hết nhanh vậy?" Trương Kiều không tin.
Lưu Cầm giơ tay trái lên, lộ ra chiếc đồng hồ mới trên cổ tay,"Tôi mua đồng hồ rồi."
Mặc dù trong sính lễ có ba món lớn, nhưng chiếc đồng hồ mà nhà họ Lâm cho, cha mẹ cô ta giữ lại rồi.
Trong Cung Tiêu Xã, ai cũng có đồng hồ trên tay, chỉ mỗi cô ta là không có, nên cô ta tự mua cho mình một cái.
Trương Kiều trừng to mắt, mẫu mới nhất của đồng hồ Hải Âu, phải hơn hai trăm đồng chứ ít gì!
Lâm Vĩnh Niên nhìn chiếc đồng hồ trên tay con dâu thứ hai, khóe mắt giật giật, không nhịn được chửi một câu.
"Đúng là đồ phá của!"