"Ui cha, cô ta báo Công an kìa, sợ chết khiếp quá." Lục Thường Dũng đập ngực cười với đám sau lưng.
Đám lưu manh cũng ngửa cổ cười: "Ha ha ha..."
Lệ Tiểu Ngọc: "..."
Báo Công an là chuyện rất nghiêm túc mà?
Tiếng cười dịu dần, Hào Tử đắc ý: "Tưởng bọn tao sợ à? Cậu ruột anh Dũng bọn tao là người của Cục số Hai thành phố."
"Giờ mà bên trên không có người, ai dám ra đường lăn lộn?"
"Đúng đấy, báo Công an thì bọn tao sợ chắc."
"Thì sao?" Tần Dã nhếch môi.
Lục Thường Dũng trừng Tần Dã, thằng này láo thật.
"Sao à? Tức là hôm nay tao có đánh tàn phế bọn mày, cùng lắm đền ít tiền là xong."
Tần Dã "ồ" một tiếng: "Cứ tưởng mày khỏi phải đền đồng nào cơ."
Bị châm chọc, Lục Thường Dũng siết chặt nắm đấm, giận sôi.
"Hôm nay tao đấm cho mày ỉa ra quần, xem mày còn dám láo nữa không."
Tần Dã bước tới cạnh Lệ Tiểu Ngọc, thấp giọng: "Lát nữa có đánh, anh giữ chân bọn nó, em với bạn chạy ngay."
"Thế còn anh?" Lệ Tiểu Ngọc nhíu mày.
"Yên tâm, anh của em một chọi mười." Tần Dã nói.
"Em không tin. Em không chạy. Em cũng đánh được."
Đến lúc kiểm chứng thành quả tập luyện rồi!
Tần Dã cau mày: "Sao bướng thế hả?"
"Ai là con nít? Anh chỉ hơn em có một tuổi thôi." Lệ Tiểu Ngọc không phục.
"Đập nó cho tao." Lục Thường Dũng hạ lệnh.
Trịnh Thanh Thanh cố nuốt sợ hãi, hét với Lục Thường Dũng: "Lục Thường Dũng, dám kéo người ngoài trường bắt nạt bạn học, không sợ bị trường đuổi học à?"
Lục Thường Dũng cười lạnh: "Đuổi thì đuổi. Cái trường rởm đó tao chẳng thèm học nữa."
Nếu không phải mẹ bắt, cậu ruột cũng khuyên phải học thêm ít chữ, hắn đã theo đại ca ra đường từ lâu.
"Anh..." Trịnh Thanh Thanh cứng họng.
Đúng lúc có học sinh trường Ba đi ngang, thấy cảnh này liếc vội mấy cái.
"Nhìn cái gì, cút! Không cút đánh luôn!" Lục Thường Dũng quát.
Đám học sinh hoảng hốt chạy bán sống bán chết, sợ vạ lây.
Bảy tám tên lưu manh kẻ bẻ cổ răng rắc, kẻ bẻ tay rốp rốp, vây chặt Tần Dã, Lệ Tiểu Ngọc và Trịnh Thanh Thanh.
"Lục Thường Dũng, chuyện này không liên quan đến Thanh Thanh, để cậu ấy đi." Lệ Tiểu Ngọc chắn trước bạn, lớn tiếng.
Lục Thường Dũng liếc Trịnh Thanh Thanh: "Không liên quan đến nó, miễn nó đừng xen vào tao sẽ không động vào.
Nhưng để nó đi thì đợi xong việc đã, nhỡ nó đi gọi cứu binh thì sao?"
Lệ Tiểu Ngọc cắn môi, trừng mắt.
Tần Dã xắn tay áo, lạnh lẽo nhìn đám đang dàn trận.
"M... mày là Tần Dã Cẩu à?" Tên tóc dài đứng trước mặt chợt hỏi.
Trong mắt lạnh của Tần Dã ánh lên một tia cười nhạt: "Biết tao?"
"Nó là Tần Dã Cẩu!" Tóc dài chỉ Tần Dã hét lên.
"Cái gì, là Tần Dã Cẩu thật!"
"Bảo sao nhìn quen quen, ra là nó."
Đám lưu manh lập tức xôn xao, ai nấy đều trố mắt nhìn Tần Dã.
"Hả, tụi bây còn biết nó à?" Hào Tử hỏi.
Bọn chúng đồng loạt gật. Có đứa biết tận mặt, có đứa chỉ nghe danh.
Tần Dã Cẩu thay đổi quá nhiều, mà ánh đèn đường lại mờ, nên lúc đầu chúng mới không nhận ra.