Chương 211.2: Món quà của anh cả

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:52:59

"Nhưng mà nhặt xong rồi vẫn thấy thiếu một hạt, tìm mãi trên giường không thấy, còn tưởng em nuốt mất, sợ đến toát mồ hôi. Sau cùng mới tìm thấy hạt ngọc cuối cùng dưới gầm giường, lúc đó mới yên tâm." Dư lão thái nhớ lại, lắc đầu cười: "Có chuyện như vậy à? Mẹ chẳng nhớ gì cả. Nhưng đúng là hồi đó mẹ hay đeo khuyên tai và dây chuyền ngọc trai, Thư Thư rất thích giơ tay với lấy." "Không biết bây giờ cô út còn thích ngọc trai không?" Tô Uyển Trinh dịu dàng nhìn Lệ Vân Thư hỏi. Lệ Vân Thư đưa tay nhận lấy, gật đầu nói: "Thích chứ." Chuỗi ngọc này nhìn qua đã biết không rẻ, không có bốn năm trăm đồng thì chắc chắn không mua nổi. Món quà quý giá thế này, sao bà lại không thích cho được? Kiếp trước, khi bà già rồi, trong khu có không ít bà lão thích đeo dây chuyền ngọc trai, chỉ có mình bà là không có. Tự mua thì không có tiền, mà cũng tiếc không dám mua. Con trai con dâu thì càng không cần nhắc tới, chỉ có mỗi Tiểu Ngọc là sinh nhật tặng cho bà một đôi khuyên tai ngọc trai, còn bị Lưu Cầm chê là đồ rẻ tiền mua ở chợ trời. "Giúp em cảm ơn anh cả nhé." Bà nói. Tô Uyển Trinh đáp: "Mấy hôm nữa anh của em về, tự em cảm ơn anh ấy." "Đây là quà chị tặng em, giống của Tiểu Ngọc, là một chiếc đồng hồ nữ, mong em sẽ thích." Tô Uyển Trinh đưa chiếc hộp dài tinh xảo cho cô em chồng. "Cảm ơn chị dâu." Lệ Vân Thư đặt hộp lên đùi, mở ra xem,"Đồng hồ đẹp quá, em thích lắm, đang cần một cái đây." "Em thích là tốt rồi, nào, để chị đeo cho." Tô Uyển Trinh cầm chiếc đồng hồ mới trong hộp, giúp cô em chồng đeo lên tay. "Thế nào?" Lệ Vân Thư giơ tay lên khoe với cha mẹ. Hai người cười gật đầu: "Đẹp lắm." "Cô ơi, cô xem cái này này, đây là món quà cháu tặng cô, cháu không có nhiều tiền, nên món quà không bằng bố mẹ cháu tặng đâu, cô đừng chê nhé." Lệ Triển Tường cầm hộp nhỏ lên nói. Lệ Vân Thư: "Sao lại chê được? Đứa trẻ này có lòng như thế, dù cháu có tặng cô một hòn đá, cô cũng vui. Đây gọi là "ngàn dặm tặng lông ngỗng, lễ nhẹ nghĩa nặng"." Lệ Triển Tường mở hộp, bên trong là một đôi khuyên tai ngọc trai tròn vo. "Ôi chao, đôi khuyên tai này đẹp quá, tiếc là cô không có lỗ tai." Lệ Vân Thư đưa tay sờ dái tai không có lỗ của mình. Lệ Triển Tường nói: "Không sao đâu cô, đây là loại kẹp tai." Khi mua đôi khuyên này, cậu đã nghĩ nếu cô không có lỗ tai thì sao, nên đã chọn loại kẹp. Lệ Vân Thư nhìn kỹ, quả nhiên là vậy. "Cô thử xem có đẹp không." Lệ Triển Tường nói. Lệ Vân Thư lấy khuyên tai trong hộp ra nhưng không biết đeo thế nào, trước giờ bà chưa từng dùng loại này, phải đến năm mươi mấy tuổi mới xỏ lỗ tai, toàn đeo loại có chốt. "Để chị đeo giúp." Tô Uyển Trinh nhận lấy đôi khuyên trong tay em chồng, lần lượt đeo lên hai tai cho em chồng. "Thế nào?" Lệ Vân Thư nghiêng đầu hỏi. Lệ Trăn Trăn và Lệ Tiểu Ngọc: "Đẹp lắm, cực kỳ đẹp!" Lệ Triển Tường cũng gật đầu mạnh, cảm thấy mình có con mắt tinh đời, chọn đôi khuyên đúng là không tệ. Tô Uyển Trinh nhận xét: "Em út da trắng, đeo khuyên ngọc trai rất hợp, vừa làm da em sáng hơn, lại khiến em nhìn dịu dàng thanh nhã hơn." "Uyển Trinh nói đúng." Dư lão thái cười tít mắt gật đầu. Con gái bà mà trang điểm một chút, mặc sườn xám đẹp, đeo trang sức tinh xảo, thì chẳng ai sánh bằng. Bà còn có hơn chục món trang sức gia truyền, để lát nữa chọn vài món tốt đưa cho Thư Thư, đợi đến hôm tổ chức tiệc nhận người thân, sẽ trang điểm cho Thư Thư thật đẹp. Lệ Vân Thư sờ khuyên tai, được chị dâu khen mà có chút ngại ngùng. Phải nói, người có học đúng là khen người cũng hay hơn hẳn.