Khi còn trẻ, cô ta chỉ là cô gái nông thôn vào thành phố làm giúp việc. Con trai của chủ nhà đem lòng thích và cưới cô ta, song đó chỉ là một màn lừa dối kinh hoàng kéo dài hơn hai mươi năm.
Người chồng thực ra bất lực, không thể có con.
Mỗi lần "phòng the" đều do... cha chồng bí mật thay thế.
Sau khi mang thai, chồng chưa từng chạm vào cô ta thêm lần nào.
Cô ta tưởng rằng bị ghét bỏ vì xuất thân thấp kém, nào ngờ mình bị biến thành nạn nhân của loạn luân.
Khi sự thật bị phơi bày, cô ta căm phẫn, giết cả hai kẻ tội đồ rồi tự kết liễu.
Vụ án ấy gây chấn động dư luận, ai cũng bàn tán:
"Nhà họ Quan tìm con dâu nông thôn chỉ vì dễ điều khiển, tưởng cô ta không dám phản kháng. Ai ngờ người ta tuy quê mùa nhưng cứng cỏi, phát hiện bị lừa thì liều mạng đòi công bằng."
Khi ấy, Lưu Cầm từng nhắc đến cái tên Quan Minh Nhược, khoe rằng thời trẻ anh ta từng theo đuổi mình, nhưng cô ta chê xấu nên từ chối, bằng không "người trong tin tức" kia chính là cô ta.
Giờ nghĩ lại, rõ ràng Lưu Cầm nói dối.
Không phải cô ta từ chối, mà là bị Quan Minh Nhược ruồng bỏ.
Nếu không, hôm nay cô ta đâu có vẻ mặt như vừa trúng số.
Kiếp trước là cô giúp việc, kiếp này đổi thành Lưu Cầm.
Liệu số phận có thay đổi được không?
-
Khi về tới quán bánh chẻo, Lệ Vân Thư lấy quần áo mới mua ra: "Tiểu Dã, Triển Tường, lại đây thử xem có vừa không. Không vừa thì mai ta đổi lại."
"Cô ơi, cô mua đồ mới cho cháu à?" Lệ Triển Tường vui mừng chạy tới.
Tần Dã cũng chậm rãi bước ra, nửa tin nửa ngờ.
"Ừ, cô và Tiểu Ngọc đi chợ, thấy đẹp nên mua cho hai đứa mỗi người một bộ."
Bà đưa áo cho Triển Tường.
Cậu hớn hở cầm lên ướm thử: "Đẹp quá! Cháu thích lắm! Cháu đi mặc thử liền."
Nói rồi, cậu chạy tọt vào trong.
Lệ Vân Thư lại đưa bộ còn lại cho Tần Dã: "Còn đây là của con."
Cậu ngẩn người, cẩn thận đón lấy: "Cảm... cảm ơn thím Lệ."
Đây là lần đầu tiên trong đời, có người mua quần áo cho cậu.
Lệ Vân Thư dịu dàng cười: "Đi thử xem có vừa không."
Tần Dã gật đầu, nắm chặt áo như sợ nhăn, rồi lại buông ra, khẽ khàng ôm vào lòng.
Một lát sau, hai người cùng bước ra.
Bỏ bộ đồ cũ u ám, thay quần áo mới sáng sủa, Tần Dã như biến thành người khác, trẻ trung, trong sáng, tỏa sáng giữa ánh nắng.
"Trời ơi, Tiểu Dã mặc thế này đẹp quá!" Tần Dung reo lên."Tuổi trẻ phải mặc tươi sáng thế mới hợp."
"Còn cháu, còn cháu!" Triển Tường xoay vòng khoe.
Tần Dung cười rạng rỡ: "Cũng đẹp lắm. Chị Lệ, chị có con mắt chọn đồ thật tốt."
Lệ Vân Thư nhìn hai đứa, gật đầu hài lòng: "Đều hợp cả. Tiểu Dã thay đồ như biến thành chàng trai rạng rỡ rồi."
Tần Dã cúi đầu, vành tai đỏ lên.
"Vừa không? Có chật chỗ nào không?"
Triển Tường giơ tay: "Không chật, vừa lắm ạ."
Tần Dã khẽ sờ lớp vải mềm mịn, giọng nhỏ như muỗi: "Không chật ạ."