Lại nghe nói bà chủ và một nữ làm công ở quán đều ly hôn, mà bà chủ còn khá xinh. Vốn dĩ bà ta đã đa nghi, trong lòng bèn nảy sinh ý nghĩ chẳng hay ho.
Thế là trưa nay bà ta đến bắt quả tang.
Vừa tới cửa quán đã thấy chồng hí hửng bước vào, bà ta vội theo sát. Vừa vào đã trông thấy chồng đứng trước quầy, cười nói với người đàn bà trung niên uốn tóc, ăn mặc "điệu đà".
Người đàn bà trung niên ấy còn nở nụ cười "mê hoặc", càng khiến bà ta tin chắc phán đoán của mình.
"Chị nói ai là đàn bà lẳng lơ? Cái miệng chị nói chuyện cho sạch sẽ chút." Lệ Vân Thư chỉ thẳng mũi Tiêu Mai, lạnh giọng.
Những thực khách khác trong quán cũng nhíu mày.
"Nói chị đấy." Tiêu Mai nhìn Lệ Vân Thư đầy khinh bỉ,"Đồ đàn bà không biết xấu hổ, nghe nói quán chị bán đắt, hóa ra toàn nhờ quyến rũ đàn ông đến ăn mới được như vậy."
Sắc mặt Bàng Văn Tân tái hẳn, vội kéo Tiêu Mai, quát khẽ: "Tiêu Mai, bà nói bậy bạ cái gì đấy?"
Tiêu Mai the thé: "Tôi nói bậy chỗ nào? Không phải người đàn bà này câu dẫn ông, thì sao ông ngày nào cũng giấu giếm tôi, lén lút đến đây ăn? Chẳng phải lòng ông có quỷ sao!"
Bàng Văn Tân đưa tay quẹt mặt, gần như suy sụp: "Là vì cơm bà nấu không ngon. Tôi thích ăn cơm thịt kho của quán này, lại sợ bà biết tôi ăn ngoài, không muốn ăn cơm bà nấu, bà sẽ giận, gây chuyện, nên tôi mới giấu bà."
"Không liên quan gì đến bà chủ người ta cả!"
Nghe hai vợ chồng cãi vã, Lệ Vân Thư chỉ biết trợn trắng mắt. Không ngờ mình nghiêm chỉnh mở quán, sống bằng tay nghề, lại có ngày bị nói là bán thân, dụ dỗ đàn ông. Đấy chẳng phải chỉ xúc phạm bà, mà còn xúc phạm cả khách đến ăn.
Ở đâu ra cái bà vợ ghen bóng ghen gió thế này? Chồng không thích ăn cơm mình nấu, lén ra ngoài ăn, bà vợ liền cho là có người quyến rũ chồng!
Tiêu Mai nhất quyết không tin lời Bàng Văn Tân: "Cơm có ngon mấy, ông có thể ăn liền một hai tháng chắc? Tôi thấy không phải cơm ở đây ngon, mà là đàn bà lẳng lơ ở đây đủ 'quyến', câu được hồn ông!"
"Cái miệng nói cho sạch!" Tần Dã bước tới, trừng mắt cảnh cáo,"Chồng bà trông như con heo ấy, chỉ có bà coi là báu. Mẹ tôi còn lâu mới thèm để mắt! Đồ mụ điên, bớt ở đây mà điên đi!"
Bàng Văn Tân: "..."
Ơ, sao lôi cả ông vào chửi?
Ông có béo thật, nhưng mắng là heo thì quá tổn thương rồi.
Trong mắt "đồ cuồng bảo vệ mẹ" như Tần Dã, ai khiến mẹ cậu bị mắng đều chẳng phải thứ tốt đẹp. Huống chi mụ điên này lại là vợ của Bàng Văn Tân, càng đáng bị chửi.
"Thằng... thằng con hoang, mày nói ai là heo hả?" Thấy chồng mình bị mắng, Tiêu Mai tức điên.
Tần Dã độc miệng: "Chồng bà là heo, còn bà là mụ điên đầu óc có vấn đề. Mau để chồng dắt bà đi bệnh viện chữa cái bệnh điên đi."
"Mày..." Tiêu Mai bị mắng đến á khẩu.
Hoàng Thu Yến bước tới, giận dữ nhìn Tiêu Mai: "Là chồng bà tự tới ăn cơm thịt kho nhà chúng tôi."
"Bình thường cũng là tôi với anh Tiểu Dã ghi món bưng đồ cho ông ấy. Thím Lệ toàn ở trong bếp, thỉnh thoảng mới ra quầy ngồi, nói với chồng bà được mấy câu đâu, sao lại bảo thím quyến rũ ông ấy?"
"Tôi... tôi thấy bà đúng là đầu óc có vấn đề, cứ tưởng ai cũng quyến rũ chồng mình. Bà bị bệnh đấy, bệnh thần kinh!"