Chương 244.2: Thật lòng hiếu thuận, hay là giả vờ hiếu thuận?
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:56:18
Lệ Lão nhìn đứa con gái nuôi nói: "Bọn ta cũng biết con có lòng hiếu thảo, đều là vì muốn tốt cho cha mẹ, nên mới không nỡ bác bỏ con. Dù với một số yêu cầu, quy định con đặt ra, cha mẹ không thích, không quen, cũng không nói ra."
Cơ mặt Lệ Vận Thù co giật, thà họ nói thẳng ra còn hơn!
Giờ lại khiến mình những năm qua như người tự biên tự diễn màn hiếu thảo, tất cả những gì mình làm vì hiếu thuận đều không được cha mẹ ghi nhận.
Khiến cái gọi là hiếu thảo của mình trở thành trò cười.
Lệ Vận Thù điều chỉnh lại cảm xúc, mím môi nói: "Là con chưa làm tốt, sau này nếu cha mẹ có gì không hài lòng, không chấp nhận được, cứ nói thẳng với con, để con sửa."
Lệ Lão và Dư lão thái gật đầu, bảo Chị Uông mang đồ ăn vào bếp nêm thêm muối rồi mới bưng ra lại.
Tối đó, Lệ Vận Thù ngủ lại nhà mẹ, cả đêm trằn trọc không ngủ được.
Sáng hôm sau sáu giờ đã dậy vào bếp chuẩn bị bữa sáng.
Lệ Vận Thù làm bữa sáng kiểu Tây là sandwich và sữa nóng.
Đúng bảy giờ sáng, cả nhà họ Lệ đúng giờ có mặt ở bàn ăn.
"Hôm nay ăn đồ Tây à?" Lệ Lão nhìn sandwich và sữa trên bàn hỏi.
Lệ Vận Thù ngồi vào ghế nói: "Lâu lắm rồi con chưa làm bữa sáng cho cha mẹ, nên sáng nay con dậy sớm làm, cũng để Thư Thư và Tiểu Ngọc nếm thử vị Tây một chút."
Lệ Tiểu Ngọc nhìn sandwich trong đĩa, đây đúng là lần đầu tiên cô bé ăn thử.
Lệ Vân Thư kiếp trước từng ăn rồi, không thấy lạ, chỉ cảm thấy mấy món Tây này sao ngon bằng bánh bao thịt nóng hổi được.
Dư lão thái vừa ngồi xuống đã lật miếng sandwich lên, gắp phần rau sống ra.
"Mẹ, sao mẹ lại bỏ rau sống ra?" Lệ Vận Thù cầm sandwich hỏi,"Rau sống rất tốt, giàu vitamin C."
Dư lão thái liếc cô con gái một cái, lặng lẽ thở dài.
Lệ Lão: "Con lại quên rồi, mẹ con không ăn được rau sống, ăn vào là bị đau bụng."
Đây không phải lần đầu Lệ Vận Thù quên, lần trước làm salad rau sống cũng bị nhắc rồi, mà chưa đến ba tháng đã quên.
Lệ Vận Thù cứng mặt, cười gượng: "Trí nhớ con dạo này tệ thật, lần này nhất định con sẽ nhớ kỹ."
Lệ Vân Thư ăn sandwich, ánh mắt đầy phức tạp nhìn Lệ Vận Thù.
Nói người này không hiếu thuận à? Lệ Vận Thù cũng rất để tâm đến chuyện ăn ở đi lại của hai cụ, dù quan tâm ấy chẳng khiến họ hài lòng.
Nếu nói hiếu thuận à? Nhưng ngay cả việc mẹ nuôi không ăn được rau sống mà cũng nhớ không nổi.
Vậy rốt cuộc là hiếu thuận thật lòng? Hay chỉ là hình thức?
"Thư Thư, em với Tiểu Ngọc sao không uống sữa? Không quen à? Chắc là chưa từng uống, chưa quen đúng không?" Lệ Vận Thù thấy hai người chưa động đến sữa liền hỏi.
Rồi lại nói: "Sữa có giá trị dinh dưỡng cao, uống nhiều sẽ quen thôi."
Lệ Tiểu Ngọc: "Không phải, là vì mẹ với con đều không dung nạp được lactose, uống vào sẽ bị đau bụng."
Cụm từ "không dung nạp lactose" là mẹ dạy cô.
Lệ Vận Thù cau mày: "Không dung nạp lactose? Còn có cái chuyện này nữa à?"
Lệ Vân Thư: "Chị đúng là kiến thức nông cạn rồi đấy."
"..."
Lông mày Lệ Vận Thù giật giật, cái đứa mù chữ này mà cũng dám nói Lệ Vận Thù này kiến thức nông cạn?
Lệ Trăn Trăn uống một ngụm sữa rồi nói: "Tỷ lệ người trong nước không dung nạp lactose khá cao, uống sữa vào sẽ đau bụng tiêu chảy, có người còn nôn mửa nữa."
"Thật à." Lệ Vận Thù lúng túng đáp lại.
Ăn sáng xong, Lệ Vân Thư đưa hai đứa nhỏ tới tiệm, còn Lệ Trăn Trăn phải trực, đạp xe tới bệnh viện.
Hôm nay là ngày nghỉ, người đến khoa nội trú thăm bệnh khá đông.
Lệ Trăn Trăn vừa đi vừa chào hỏi bác sĩ y tá trong viện, cùng thân nhân bệnh nhân quen mặt, rồi đi vào phòng bác sĩ.