Chương 446.1: Người cậu điển trai lịch lãm

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:16:13

Hai giờ chiều, Lệ Tiểu Ngọc ăn trưa xong thì đến trường chuẩn bị cho buổi tự học. "Tiểu Ngọc, bài này làm sao vậy?" Trịnh Thanh Thanh chỉ vào một bài toán trong sách bài tập hỏi Lệ Tiểu Ngọc. Lệ Tiểu Ngọc liếc nhìn: "Cậu đã làm đến phần này rồi à? Thầy giáo chưa dạy đến mà." Trịnh Thanh Thanh: "..." "Cậu nỡ lòng nào nói vậy chứ? Sách bài tập tất cả các môn, cậu đã làm xong từ lâu rồi." Hiện tại những thứ cô đang làm đều là tài liệu anh họ gửi từ Hải Thị về, toàn bộ là các bộ đề thi đại học của những năm trước. Lệ Tiểu Ngọc mỉm cười với Trịnh Thanh Thanh: "Được rồi, tớ giảng cho cậu bài này làm như thế nào." Hàn Giác Tân đọc sách thấy buồn đi vệ sinh, bèn đặt sách xuống rời khỏi lớp. Vừa bước ra khỏi cửa, cậu liền thấy một người đàn ông trung niên mặc áo khoác đen, đeo kính gọng vàng, tóc chải gọn gàng không chút rối, trông vô cùng điển trai và lịch lãm. Hàn Giác Tân khựng lại một chút, thầm nghĩ chú này thật có khí chất. "Này cậu học sinh nhỏ." Người bác phong độ ấy cất tiếng, giọng nói ôn hòa và đầy nam tính. "Ồ, bác gọi cháu ạ?" Hàn Giác Tân có chút mừng rỡ, dùng ngón tay chỉ ngược vào mũi mình hỏi. Lệ Bác Văn gật đầu cười: "Xin hỏi, lớp học của Lệ Tiểu Ngọc có phải là phòng này không?" Hàn Giác Tân gật đầu: "Vâng ạ, bác là người nhà của Lệ Tiểu Ngọc ạ?" Lệ Bác Văn nói: "Tôi là cậu cả của cháu ấy, phiền cháu gọi Tiểu Ngọc ra ngoài một chút." "Dạ vâng cậu... à không, bác ạ. Vâng, thưa bác." Hàn Giác Tân đỏ mặt tía tai, quay người đi vào lớp. Lệ Bác Văn khẽ cười lắc đầu, đứa bé này cũng đáng yêu thật. Khi Hàn Giác Tân đi đến bên cạnh bàn học của Lệ Tiểu Ngọc, mặt cậu vẫn còn đỏ. "Lệ... Lệ Tiểu Ngọc, cậu của cậu đến rồi." "Hả?" Lệ Tiểu Ngọc ngẩng phắt đầu lên. Hàn Giác Tân: "Cậu cả của cậu đến rồi." "Cậu cả tớ đến thật à?" Lệ Tiểu Ngọc vội vàng đặt bút xuống đứng dậy. Cậu cả không phải ở Hải Thị sao? Cậu cả về lúc nào vậy? Hàn Giác Tân gật đầu: "Ở... ở ngoài kia kìa." Lệ Tiểu Ngọc vội vàng đi vòng qua Hàn Giác Tân bước ra ngoài. Những học sinh khác trong lớp biết được người cậu ở Hải Thị của Lệ Tiểu Ngọc đến, liền tranh nhau chen đến cửa sổ và cửa ra vào để nhìn. Lệ Tiểu Ngọc bước ra khỏi lớp, quả nhiên thấy cậu mình trong chiếc áo khoác đen đứng ở hành lang. "Cậu..." Cô cười rồi chạy nhỏ đến trước. Lệ Bác Văn: "Tiểu Ngọc." Lệ Tiểu Ngọc: "Cậu, cậu đến làm gì thế? Cậu về lúc nào vậy ạ?" Lệ Bác Văn đưa tay ra, vén nhẹ mái tóc cô bị rối vì chạy: "Hôm qua trưa đến, tạm thời về dự một cuộc họp, tối nay sẽ bay về Hải Thị. Thế nên nói là tranh thủ đến thăm cháu rồi về." Lệ Tiểu Ngọc nhíu mày: "Vội thế ạ. Cậu vất vả quá, cậu nhớ chú ý sức khỏe nhé." Lệ Bác Văn cười gật đầu: "Cậu biết rồi. Nghe cậu hai của cháu nói, mấy hôm trước cháu ở trường bị bắt nạt à?" Lệ Tiểu Ngọc: "Cháu đều trả đũa lại rồi, bọn họ cũng đã xin lỗi cháu. Một bạn đã nghỉ học, một bạn chuyển lớp, cũng không ảnh hưởng đến cháu nữa." "Vậy thì tốt. Ở trường mà gặp chuyện gì, nhất định phải nói với người nhà, đừng giấu giếm." Lệ Tiểu Ngọc gật đầu thật mạnh, cười tươi rói nói: "Cháu biết rồi ạ. À cậu ơi, dạo này mợ có khỏe không ạ?" "Sao lại nhớ mợ thế?" Lệ Bác Văn cười hỏi. Lệ Tiểu Ngọc ngượng ngùng cười gật đầu. Lệ Bác Văn: "Mợ cháu khỏe lắm. Trước Tết có đi theo đoàn thăm hỏi ra nước ngoài, nhưng sẽ về kịp trước Tết."