Chương 173.2: Kiến Thiết xảy ra chuyện, chúng tôi còn lo hơn ai hết

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:49:17

"Con trai tôi bị Lý Thư Bình hại phải vào tù, bồi thường và lo lót chẳng phải đều là tiền sao?" Dương Mĩ Phượng đập tay lên bàn. "Trước đây còn nợ họ hàng một đống, tiền sính lễ nhận được đều dùng trả nợ, còn lại chẳng bao nhiêu. Số tiền đền cho Lý Thư Bình hồi đó, toàn là vay mượn khắp nơi." Nói trắng ra là không có tiền, một xu cũng không bỏ ra. "Tôi không tin." Trương Kiều nói. Dương Mĩ Phượng nhún vai: "Cô không tin thì tôi cũng không có tiền." "Nhà họ Lâm các người có tới bốn công nhân biên chế, chẳng lẽ không lấy nổi hai ngàn, sao cứ phải ép chúng tôi, một gia đình chỉ có mỗi tôi là công nhân quét dọn thời vụ chứ?" "Các người có ép chết chúng tôi, chúng tôi cũng không lấy ra nổi đâu." Dù Lâm Vĩnh Niên không có tiền, thì Lâm Quốc Đống chắc chắn có. Lưu Kiến Bình nhìn Lâm Vĩnh Niên nói: "Anh Lâm à, tình hình nhà tôi là thật sự không lấy ra nổi tiền." "Kiến Thiết là đứa tốt, chỉ là quá bốc đồng, thông gia nói xem sao nó lại dùng gạch đập đầu người ta chứ?" Lưu Kiến Bình vừa nói vừa làm ra vẻ thở dài tiếc nuối. Lâm Vĩnh Niên chống hai tay lên gối đứng dậy, hôm nay ông ta xem như đã nhìn thấu nhà họ Lưu. "Thôi được rồi, chuyện này đúng là lỗi của Lâm Kiến Thiết, lỗi là ở chỗ ban đầu không nên cưới Lưu Cầm, không nên làm con rể nhà họ Lưu. Nếu nó không cưới Lưu Cầm, thì đã chẳng có mớ chuyện rắc rối hôm nay!" Lâm Kiến Thiết đúng là tên ngốc, xem nhà họ Lưu là người nhà, còn bọn họ thì xem nó như cái gậy đánh chó. Miệng thì nói thích Kiến Thiết, coi như con ruột, vậy mà khi nó gặp chuyện, thì chỉ nói lo lắng, còn tiền thì nhất quyết không bỏ ra, viện cớ đủ điều. Dương Mĩ Phượng và Lưu Kiến Bình lập tức nhíu mày, Lâm Vĩnh Niên oán trách nhà họ Lưu rồi, thậm chí còn nói câu "Lâm Kiến Thiết không nên cưới Lưu Cầm". Nói như thể gả con gái họ đã hại Lâm Kiến Thiết vậy, ai làm cha mẹ mà nghe xong chẳng thấy khó chịu. Dương Mĩ Phượng đứng bật dậy: "Thông gia à, ông nói vậy là không đúng rồi, ban đầu là nhà họ Lâm ông, chính Kiến Thiết năn nỉ cưới con gái tôi." Lâm Vĩnh Niên: "Cho nên nó mới sai chứ còn gì!" "..." Dương Mĩ Phượng nghẹn lời, hít sâu một hơi rồi nói: "Không thể nói vậy được, là Kiến Thiết quá bốc đồng, ra tay không biết nhẹ nặng mới gây chuyện! Sao lại đổ lỗi cho việc cưới con gái tôi? Nói như nhà tôi hại Kiến Thiết vậy!" "Chẳng lẽ không phải sao?" Lâm Quốc Đống phản bác. Dương Mĩ Phượng lớn tiếng: "Dĩ nhiên là không phải!" "Thôi khỏi nói nhiều, đi thôi." Lâm Vĩnh Niên chắp tay sau lưng, xoay người đi ra cửa. "Đi luôn à?" Không moi được tiền từ nhà họ Lưu, Trương Kiều không cam lòng. Lâm Vĩnh Niên lạnh giọng: "Không đi chẳng lẽ ở lại ép chết người ta?" Lưu Kiến Bình và Dương Mĩ Phượng: "..." Trương Kiều dậm chân, đành phải đi theo. Ba người vừa bước ra khỏi sân thì gặp một hàng xóm ở cùng viện với nhà họ Lưu. "Ba người là người nhà con rể nhà họ Lưu phải không?" Mai Hồng Hà thấy ba người mặt mày hầm hầm đi ra từ trong viện, không nhịn được mở miệng hỏi. Lâm Vĩnh Niên gật đầu. "Con trai ông giờ sao rồi?" Mai Hồng Hà tò mò hỏi, hôm qua tận mắt thấy người bị Công An bắt đi. "Còn sao nữa, đang bị tạm giam! Người ta đòi hai ngàn, không đưa thì không rút đơn!" Trương Kiều bực bội đáp. Mai Hồng Hà: "Chà, nhiều thế cơ à! Cũng phải thôi, nhà họ Ngưu nghèo rớt mồng tơi, lại hận chết Dương Mĩ Phượng, tóm được cơ hội chẳng lẽ không tranh thủ kiếm một vố?" "Lưu Kiến Bình là do nhìn trộm em gái nhà họ Ngưu đi vệ sinh, mới bị hai anh em nhà họ Ngưu chặn cửa tính đánh, con trai ông còn chạy tới, vì cái loại rác rưởi đó mà chống lưng, xảy ra chuyện như vậy, chẳng phải tự chuốc lấy sao?" Giúp người như thế, gọi là tiếp tay làm ác, không gặp báo ứng mới là lạ. "Lưu Kiến Bình nhìn trộm con gái nhà người ta đi vệ sinh?" Lâm Vĩnh Niên kinh ngạc hỏi. Mai Hồng Hà gật đầu: "Lão ta là đồ dê xồm, quen thói rồi, bị bắt quả tang mấy lần rồi, cả khu này ai mà không biết Lưu Kiến Bình là ai, gái chưa chồng hay vợ trẻ gặp ông ta đều phải né sang bên." Bọn họ chắc chắn là không biết chuyện này, nếu biết thì đâu đời nào cưới con gái nhà đó. "Tôi nói sao lão ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi, thì ra là một lão dê xồm." Trương Kiều rùng mình, lông tay trên cánh tay dựng đứng, cả người rợn da gà.