Nghĩ tới việc hai đứa ở nhà uống cháo, còn mình ăn bánh chẻo nhân thịt với trứng, cô thấy xót.
Tần Dung ngạc nhiên: "Mang về làm gì?"
Biết hoàn cảnh của cô bé, Lệ Vân Thư nói: "Được chứ. Dù sao cháu đã rửa xong bát, chiều tiệm cũng không có việc. Cháu về nghỉ hai tiếng rồi bốn rưỡi quay lại. Để thím vào lấy cho cháu cái cà-mèn."
Nói rồi bà vào bếp, lấy ra một hộp cơm nhôm.
"Cảm ơn thím Lệ." Hoàng Thu Yến đón lấy, cho hết bánh chẻo trong đĩa vào hộp.
"Gắp thêm ít đồ nguội nữa." Lệ Vân Thư nói.
"Không cần đâu ạ." Hoàng Thu Yến lắc đầu, đậy nắp hộp: "Cháu về trước đây."
Dứt lời, cô gái mỉm cười bước đi. Ôm chiếc hộp cơm nóng hổi, cô đã có thể hình dung hai đứa em khi thấy bánh chẻo sẽ vui thế nào.
Sau khi cô rời đi, Lệ Vân Thư kể với Tần Dung và Tần Dã về hoàn cảnh nhà Hoàng Thu Yến.
Nghe xong, Tần Dung thở dài: "Đứa trẻ này khổ quá. Cha mẹ chết chắc để lại vết thương lớn trong lòng mấy đứa trẻ."
Tần Dã cau mày: "Rượu đúng là thứ hại người."
Nhà cậu cũng bị rượu làm tan nát.
Lệ Vân Thư nói: "Hại người không phải là rượu, mà là kẻ nghiện rượu. Chúng ta hay nghe ai đó uống say về đánh vợ con, chứ đã bao giờ nghe uống say rồi đánh cấp trên, hay đánh gã hàng xóm to khỏe chưa?
"Nói trắng ra, hạng người uống say là lấy rượu làm cớ để hống hách trước phụ nữ và trẻ con, trút bạo lực lên kẻ yếu hơn. Một kẻ sau khi uống rượu mà trở nên bạo lực, không phải rượu biến bọn họ thành bạo lực, mà vốn dĩ con người ấy đã bạo lực."
Tần Dung gật gù: "Thím nói có lý. Như cha cháu cũng hay uống, say thì nôn rồi lăn ra ngủ, chưa bao giờ đánh chửi, đập phá gì."
Tần Dã siết đôi đũa trong tay. Trước nay cậu vẫn nghĩ là rượu hủy hoại cha mình, hủy cả gia đình, khiến tuổi thơ cậu khổ sở.
Nghe Lệ thím nói mới hiểu: thứ tàn phá gia đình cậu chưa bao giờ là rượu, mà chính là con người cha cậu.
Hoàng Thu Yến chạy một mạch về nhà. Quãng đường nửa giờ, cô đi vội còn hai mươi phút đã tới.
"Thu Yến sao lại về? Thế nào, bọn công trường không thuê nữa à?" Cẩu Đại Mụ ngồi ở sân may giày, thấy Hoàng Thu Yến thì hỏi.
Hoàng Thu Yến không đáp, ôm hộp cơm đi thẳng vào nhà.
Bà ta lải nhải: "Còn cố làm gì. Dắt em trai em gái về quê lấy chồng bên nhà em trai tôi không phải tốt hơn à, bọn nhỏ còn có cơm ăn. Ở quê thừa lương thực, chẳng đứa nào đói đâu."
Hoàng Thu Yến nhịn không nổi: "Cậu nhà bà bằng tuổi cha tôi rồi, bà còn bắt tôi lấy ông ta, không sợ sét đánh à?"
Từ sau khi cha mẹ và bà nội cô qua đời, Cẩu Đại Mụ cứ nhắm vào cô, một mực khuyên cô dắt hai em về quê gả cho em trai bà ta. Vin cớ "tìm đường sống" cho ba chị em.
Gã kia đã ba mươi tám, hồi nhỏ nghịch pháo nổ mù một mắt, nửa mặt bị nát nên mãi không cưới nổi vợ.
Cẩu Đại Mụ trợn mắt: "Hừ, cái con ranh, mày ăn nói kiểu gì thế?"
"Tao vì mày với hai đứa em mày mới nhắc tới em tao, còn bảo nhà mẹ đẻ tao nuôi giúp em mày nữa."
"Con ranh này không biết điều! Tao còn chưa chê mẹ mày giết chồng rồi tự vẫn, xúi quẩy đâu nhé."
Hoàng Thu Yến nghiến răng: "Mẹ và bà nội tôi ở trên trời nhìn hết. Ai có lòng dạ xấu xa, muốn hại ba chị em tôi, hai người ấy sẽ tìm tới người đó."