Lệ Vân Thư bị nhét vội vào xe, nghe tiếng Tần Dã kêu đau đớn không ngớt, lòng bà lo lắng khôn nguôi, không rõ con trai đã xảy ra chuyện gì.
"Được rồi, mau lên xe!" Gã tài xế lấy khăn che kín mặt, quát lớn những kẻ còn chưa kịp vào.
Mấy tên đại hán vội vàng chen chúc lên. Tên vừa vung dao, khi lên xe định đóng cửa thì bị một lực mạnh giữ lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn, thấy thằng nhóc bị hắn đâm đã đứng bật dậy, đang ghì chặt cửa xe.
"Khốn kiếp, mày cũng cứng đầu ra phết, bị đâm một nhát mà còn đứng dậy được à."
Tiểu Dã bị đâm rồi sao?
"Ưm... Ưm..." Lệ Vân Thư bị hai tên đại hán bịt miệng, kẹp chặt ở giữa, ra sức giãy giụa.
Gân xanh trên tay Tần Dã nổi lên cuồn cuộn, nghiến răng nghiến lợi gằn giọng: "Thả mẹ tao ra! Mẹ tao là con gái Lệ Tư lệnh, anh cả là Thị trưởng, anh hai là Quân trưởng. Tụi mày dám động vào mẹ tao, không muốn sống nữa đúng không? Ông ngoại và hai cậu tao sẽ không tha cho tụi mày đâu!"
Tên đại hán cười khinh bỉ: "Cũng phải để họ biết chúng tao là ai, rồi tìm được chúng tao đã, hẵng nói chuyện không tha chứ."
"Cút ngay, thằng nhãi ranh!"
Tên đại hán tung một cú đá vào bụng Tần Dã, đá cậu lăn quay hai vòng trên đất.
Lúc Tần Dã gượng bò dậy, chiếc xe đã phóng đi mất.
Tần Dã nghiến răng chịu đau, chạy về phía chiếc xe đạp, dựng nó lên rồi điên cuồng đuổi theo phía sau chiếc ô tô.
Dù cậu đạp hết sức, đến mức xích xe đạp như sắp tóe lửa, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn đèn đuôi chiếc xe con ngày càng xa dần.
Vết thương ở bụng vì cử động mạnh mà máu không ngừng tuôn ra, cậu thậm chí cảm nhận được cả đùi mình đã ướt đẫm.
"A!"
Tần Dã không còn nhìn thấy đèn đuôi xe nữa, cậu hét lên, vừa đạp xe vừa tràn ngập nỗi sợ hãi, sợ rằng mình bị mất dấu, sẽ không bao giờ tìm lại được mẹ nữa.
Tần Dã đạp đến một ngã tư, cậu định đi thẳng thì một chiếc xe từ bên phải lao tới. Đèn pha sáng rõ nhưng cậu hoàn toàn không để ý, chỉ nhất mực phóng về phía trước.
Chiếc xe kia cũng định đi thẳng, thấy chiếc xe đạp đột ngột xuất hiện, vội bấm còi rồi đạp phanh gấp, nhưng vẫn đâm sầm vào xe đạp của Tần Dã.
Tần Dã bị đâm ngã, không kịp quan tâm đến cơn đau khắp người, vội vàng dựng xe lên định đi tiếp, thì người từ trên xe bước xuống gọi cậu lại.
"Tần Dã?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tần Dã sửng sốt, sau đó cứng đờ quay cổ nhìn người đàn ông đứng cạnh ghế lái, gọi: "Chú Cố?"
Cố Chấn Viễn nhíu mày nhìn Tần Dã hỏi: "Cháu sao thế, đạp xe nhanh vậy? Có bị thương không?"
Cố Chấn Viễn bước tới, định kiểm tra xem Tần Dã có bị thương không, thì bị cậu nắm chặt tay lại.
"Chú Cố, nhanh lên, mẹ cháu bị mấy người đi ô tô bắt đi rồi! Họ đi về hướng kia, chúng ta đuổi theo mau!" Tần Dã chỉ về hướng chiếc xe con biến mất.
"Cái gì?" Cố Chấn Viễn kinh hãi, không kịp suy nghĩ gì khác, vội nói với Tần Dã: "Lên xe nhanh!"
Tần Dã đi vòng ra ghế phụ, mở cửa bước lên. Cố Chấn Viễn khởi động xe, đạp hết ga, lao đi theo hướng Tần Dã chỉ.
Cố Chấn Viễn lái xe rất nhanh, mắt nhìn thẳng về phía trước, không quên hỏi Tần Dã: "Có biết bọn chúng là ai không?"
Tần Dã dùng tay che vết thương, mắt vẫn tìm kiếm chiếc xe bị mất dấu phía trước, lắc đầu nói: "Không biết ạ, nhưng hình như bọn chúng biết thân phận của mẹ cháu, và cũng không sợ."
Trước mắt Cố Chấn Viễn bỗng hiện lên hình ảnh người đàn ông khả nghi đã xuất hiện đối diện tiệm bánh chẻo hồi trước.