Chương 30.1: Mặt dày, mồm thối, tâm gan phổi thận nát bét cả rồi

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:33:05

Người phụ nữ tóc xoăn bị mắng đến đỏ bừng mặt, giận dữ chỉ vào Lý Thư Bình chửi: "Mẹ bà chứ! Bà nói tôi đụng là tôi đụng chắc? Tôi thấy bà với thằng nhãi con này là một phe, nên mới bênh nó chằm chặp!" Lý Thư Bình ngoái đầu nhìn Tần Dã một cái, rồi quay lại tiếp tục xả: "Tôi không quen đứa nhỏ này, sao tôi là phe nó được? Tôi chỉ thấy chuyện bất bình nên nói ra sự thật, cho người ta một lời công bằng mà thôi." Tần Dã: "..." Bà thật sự không quen cậu, nhưng cậu thì biết bà, chính là người phụ nữ mới dọn về phòng số 5 trong sân 23. Lý Thư Bình giọng càng lúc càng sắc sảo: "Chứ tôi thấy chị mới là cái thứ rỗi việc bốc phét cả ngày! Mặt dày như mo cau, mồm thúi như chợ cá, tâm gan phổi thận nát bét cả rồi, mới đi đổ oan bắt nạt một đứa nhỏ như vậy!" Bà chống nạnh nhìn người phụ nữ tóc xoăn, mặt hết xanh lại trắng, đầy vẻ "tưởng mình biết mắng chắc, để bà mắng cho biết thế nào là lễ độ". "Bà... !" Tóc xoăn tức đến mức nói không ra lời, chỉ tay run rẩy. Hồi lâu sau mới nghiến răng nghiến lợi giậm chân nói: "Hôm nay coi như bà đây xui xẻo, dẫm phải cục cứt, nhận đen đủi là được chứ gì!" Nói xong định rút lui, ai ngờ Lý Thư Bình bước lên, túm lấy tay áo cô ta. "Muốn làm gì?" "Không thấy thằng nhỏ bị chị đụng ngã, tay chảy máu đầy đất đấy à? Tiền thuốc men trả rồi hẵng đi." "..." Đòi cả tiền thuốc! "Không trả thì chúng ta lên công an nói chuyện rõ ràng." Người phụ nữ tức đến sắp xì khói, lôi từ cái túi da nhỏ xinh ra một tờ năm hào, ném xuống đất. Lý Thư Bình lạnh nhạt: "Máu người ta còn chảy be bét kia kìa." Tóc xoăn tức đến muốn đánh người, lại moi ra thêm hai tờ một đồng ném xuống đất: "Được chưa? Lý Thư Bình gật đầu, thấy vậy là đủ, nhưng... "Nhặt lên. Vứt xuống đất là chị đang sỉ nhục ai đấy? Chị tưởng còn đang ở xã hội cũ à? Cái kiểu tư sản ném tiền dưới đất để bố thí à?" "..." Tóc xoăn nghẹn họng, đành cắn răng cúi xuống nhặt tiền, dúi vào tay Lý Thư Bình rồi quay đầu bỏ đi. Lý Thư Bình cười nhạt, cầm hai đồng rưỡi đi tới trước mặt Tần Dã, lúc này đã đứng dậy, đưa tiền cho cậu: "Con cầm lấy, đến trạm y tế khám đi, rửa vết thương rồi băng bó." "Ca... cảm ơn thím ạ..." Tần Dã cúi đầu, giọng hơi nghẹn ngào. Lý Thư Bình vỗ nhẹ cánh tay cậu đầy thương cảm, rồi xoay người đẩy xe rời đi. Tần Dã nhìn bóng lưng bà, siết chặt hai đồng rưỡi trong tay. — Lý Thư Bình đạp xe đến Cung Tiêu Xã, mua 20 cân bột mì. Lương thực định lượng của bà và Tiểu Ngọc tháng này đã mua hết, nên đây là gạo giá cao, những hai hào hai một cân. Về tới cổng đại viện, bà dừng xe, lần lượt mang từng món trong xe vào nhà. Hàng xóm xung quanh thấy bà mua xoong nồi, bát đũa, bàn ghế các kiểu, ai nấy đều thắc mắc không biết bà định làm gì. Chuyển đồ xong, giờ đến lượt dắt xe ba bánh vào sân. Cửa sân có bậc, Lý Thư Bình nhấc đầu xe vào trước, định quay ra nâng đuôi xe thì bất ngờ thấy mẹ của Xuân Bảo, người hôm đầu chửi ầm lên, dùng cả hai tay nhấc thùng xe giúp bà. Lý Thư Bình vội vàng đẩy tay lái một cái, chiếc xe lọt hẳn vào sân. "Cảm ơn nhé." Bà mỉm cười cảm kích, không ngờ người phụ nữ hôm đó dữ dằn vậy mà lại nhiệt tình. "Không cần cảm ơn." Mẹ Xuân Bảo khoát tay, xách giỏ trứng gà vào trong.