Triệu Tư Vũ cùng mấy người bạn thân đi ra cổng trường, bỗng Giang Bích Xuân chỉ về phía làn xe đạp phía trước:
"Các cậu nhìn kìa, có phải Lâm Tiểu Ngọc không?"
"Đúng rồi, là cậu ấy đó, người ngồi phía sau là Trịnh Thanh Thanh."
"Lâm Tiểu Ngọc mà cũng có xe đạp rồi hả? Tư Vũ còn chưa có nữa kia."
Triệu Tư Vũ: "..." Không cần phải nhắc.
"Đúng đấy, nhà cậu ta giàu đến thế sao, mà còn sắm xe đạp cho học sinh dùng."
Triệu Tư Vũ nghiến răng: "Chỉ là cái xe đạp cũ thôi, có gì mà ghê gớm. Tớ chẳng qua không thích đi xe đạp, nên cha mẹ tớ mới chưa mua."
Giang Bích Xuân nói: "Nhưng bây giờ bọn mình học thêm buổi tối, tan muộn thế này, cậu không định bảo cha mẹ mua cho cậu một chiếc à?"
Triệu Tư Vũ: "... Tối nay về tớ sẽ nói họ mua."
Khi Tiểu Ngọc về đến tiệm bánh chẻo, Xuân Bảo cũng đang ở đó.
Cô lấy bộ sách mới phát ra khoe với Xuân Bảo.
Xuân Bảo sờ vào đống sách mới còn vương mùi mực in, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, cô thật sự rất ghen tị khi Tiểu Ngọc được đi học.
Tần Dung nhìn vẻ mặt con gái, khẽ thở dài.
Lệ Vân Thư hỏi: "Đang yên đang lành sao lại thở dài thế?"
Tần Dung nói: "Em chỉ thấy có lỗi với Xuân Bảo, không cho nó được một cơ thể khỏe mạnh, khiến nó phải nghỉ học sớm. Giờ thì sức khỏe khá hơn rồi, nhưng muốn đi học lại cũng chẳng dễ."
"Sao lại không có cơ hội?" Lệ Vân Thư nói,"Xuân Bảo mà thật sự muốn học, có thể đi học ở trường buổi tối chứ sao. Gần đây chẳng phải có một lớp bổ túc ban đêm đó à? Nghe nói mỗi năm chỉ mất mười đồng tiền sách, học tuần hai, ba buổi cũng học được nhiều kiến thức và kỹ năng có ích."
Rồi bà cười nói tiếp: "Không giấu gì cô, tôi cũng định đăng ký học tiếng Anh ở đó đấy."
"Chị cũng muốn đi học tiếng Anh à?" Tần Dung kinh ngạc,"Chị ở tuổi này rồi còn học?"
Lệ Vân Thư gật đầu: "Giờ đất nước mình đang mở cửa, người nước ngoài và Hoa kiều đến đầu tư lập xưởng ngày càng nhiều. Biết tiếng Anh là cần thiết chứ."
Tần Dung cau mày: "Nhưng chúng ta có giao tiếp với người nước ngoài đâu."
Lệ Vân Thư nói: "Đây là thủ đô đấy, cô nghĩ xem. Nước nhà mở cửa, người nước ngoài đến đầu tư, đến du lịch sẽ càng ngày càng đông."
"Nếu có người nước ngoài đến tiệm bánh chẻo của ta ăn mà mình chẳng biết nói tiếng Anh, chẳng phải sẽ bỏ lỡ một mối làm ăn sao?"
"Tin tôi đi, học được tiếng Anh rồi, sau này cơ hội chắc chắn nhiều hơn hẳn."
"Vậy để em cho Xuân Bảo học tiếng Anh luôn được không?" Tần Dung hỏi.
"Dĩ nhiên là được. Còn có thể cho con bé học thêm kế toán. Nếu nó lấy được chứng chỉ kế toán, lại biết tiếng Anh nữa, thì sau này tìm việc tốt càng dễ."
Tần Dung vỗ tay: "Được, thế thì để con bé học cả hai thứ đó."
Tối về nhà, Tần Dung liền hỏi con gái có muốn đi học buổi tối không, học tiếng Anh và kế toán.
Xuân Bảo mừng rỡ đồng ý, cô bé vốn đã mơ được học lại, còn năn nỉ mẹ nhất định phải cho đi.
Ngày mai Tiểu Ngọc sẽ chính thức đi học, nên tối nay Lệ Vân Thư ở lại ngủ tại tiệm.
Cứ cuối tuần con gái mới về nhà họ Lệ, còn những lúc bà nghỉ hoặc buổi chiều tiệm vắng khách, bà vẫn tranh thủ về thăm hai ông bà cụ.