"Á a"
Lâm Vĩnh Niên nghe tiếng động từ phía bên kia bức tường, bực bội trở mình, với tay rút hai cục bông trong gối ra, vo lại nhét vào tai.
"Thằng hai này, đến mấy lần rồi, đúng là trẻ tuổi không biết tiết chế, đợi đến khi già thì mới hiểu thôi..." Lâm Vĩnh Niên lẩm bẩm, kéo chăn trùm kín đầu.
Lưu Cầm mồ hôi nhễ nhại, áp mặt lên ngực Lâm Kiến Thiết, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh ta.
Lâm Kiến Thiết thở hổn hển, nắm lấy tay vợ,"Đừng có trêu anh, không thì anh lại xử em thêm lần nữa đấy."
Lưu Cầm: "Anh tới đi."
Lâm Kiến Thiết: "..."
"Không còn sớm nữa, mai còn đi làm."
Lại thêm một lần nữa thì mai e là chân cũng run không đi nổi.
"Đúng rồi, mai sáng em còn phải dậy nấu cơm nữa đấy."
Nghe anh ta nhắc chuyện đó, Lưu Cầm lập tức thấy bực.
"Chưa thấy nhà ai để con dâu mới dậy sớm nấu cơm cả."
Lâm Kiến Thiết bóp nhẹ tay cô.
"Làm khổ vợ anh rồi. Người ta nói "chị dâu như mẹ", mẹ anh không có nhà, vốn là nên chị dâu nấu, nhưng chị ta lười quá, anh cả anh lại bênh chị ta. Anh chẳng hiểu, cái loại vừa xấu vừa chẳng có gì đặc biệt, sao lại được cưng chiều thế?"
Anh ta thấy chị dâu mình xấu lắm, mặt to mắt nhỏ, được cái da trắng chút thôi, chẳng hiểu anh cả anh ta thích nổi điểm gì.
Lưu Cầm khúc khích cười, cười xong lại bĩu môi nói: "Chị ta còn xem thường em nữa, chê em xuất thân nghèo, chỉ là công nhân thời vụ."
"Chờ đó đi, đợi cha anh bù xong tiền cho mẹ và chị dâu, anh sẽ bảo cha bỏ tiền chạy việc cho em vào làm chính thức trong cửa hàng quốc doanh, còn oách hơn chị ta." Lâm Kiến Thiết không đành lòng để vợ chịu thiệt, mạnh miệng hứa hẹn.
"Muah." Lưu Cầm hôn lên mặt Lâm Kiến Thiết một cái,"Kiến Thiết, anh tốt thật đấy, thưởng cho anh thêm lần nữa."
"Không, không cần đâu, muộn rồi mà."
"Muộn gì, còn sớm chán."
"Cầm Cầm... ưm..." Giọng của Lâm Kiến Thiết chìm vào trong chăn.
Sáng hôm sau, Trương Kiều vừa dậy thì thấy bếp vẫn lạnh ngắt, bèn đi đến trước cửa phòng vợ chồng Lâm Kiến Thiết gõ cửa.
"Cốc cốc cốc cốc..."
"Ai đấy, sáng sớm đã gõ gõ gõ." Lưu Cầm trong chăn trở mình.
"Hôm nay đến lượt cô nấu cơm đấy, sao còn chưa dậy, không dậy là tới giờ đi làm rồi!" Trương Kiều vừa đập cửa vừa lớn tiếng.
Lưu Cầm bực bội ngồi dậy,"Biết rồi, đừng gõ nữa, phiền chết được."
Người ngoài cửa nghe thấy câu đó, mặt lập tức sầm lại, xoay người trở về phòng.
Lưu Cầm liếc nhìn Lâm Kiến Thiết vẫn ngủ say như heo chết, hất chăn bước xuống giường, đi vào bếp nấu cơm.
Sân số 23, Lâm Tiểu Ngọc đã được ăn bánh hành chiên mẹ làm, kèm với cháo kê sánh mịn.
Khi cô dậy thì mẹ đã nấu xong bữa sáng, còn ghé Cung Tiêu Xã mua rau tươi về.
Lý Thư Bình ăn một miếng củ cải muối,"Ăn từ từ thôi, còn sớm mà."
Lâm Tiểu Ngọc gật đầu, uống một ngụm cháo, rồi hỏi: "Mẹ, mẹ sẽ không tái hôn với cha con chứ?"
Dù cha mẹ đã ly hôn, nhưng cả cha và anh hai đều nghĩ mẹ chỉ giận dỗi, làm mình làm mẩy, đợi hết giận rồi sẽ quay về nhà cũ.
Lý Thư Bình trợn mắt,"Mẹ còn chưa khổ đủ sao mà quay lại? Mẹ đã bước ra khỏi cái nhà đó rồi thì sẽ không quay về nữa đâu."
"Con cũng vậy, sau này nếu kết hôn, chồng đánh đập hay đối xử tệ, sống không hạnh phúc thì cứ ly hôn đi, đừng kéo dài như mẹ tới từng này tuổi mới dám bỏ."