"Mẹ, con về rồi." Chín giờ rưỡi tối, Lệ Tiểu Ngọc khoác cặp, cùng Tần Dã dắt xe đạp về nhà.
Vừa bước vào cửa, Lệ Tiểu Ngọc và Tần Dã đã ngửi thấy mùi thơm cay nồng.
"Mẹ nấu gì vậy ạ? Thơm quá." Lệ Tiểu Ngọc hít hít mũi hỏi.
Lệ Vân Thư bưng một nồi đất từ bếp đi ra.
"Tiểu Dã, giúp mẹ đặt miếng lót bát lên bàn nhé."
"Vâng ạ, mẹ."
Tần Dã lấy miếng lót gỗ đặt lên bàn.
Lệ Vân Thư đặt nồi đất lên trên.
"Mẹ, trong nồi là gì thế ạ? Thơm thật đấy." Con mèo ham ăn Lệ Tiểu Ngọc nuốt nước bọt.
Lệ Vân Thư mỉm cười mở nắp nồi: "Đây là lẩu cay tê nấu nồi đất đấy. Con bảo muốn ăn lẩu nhúng, nhà mình không có nồi đồng, mẹ làm tạm món lẩu cay tê bằng nồi đất, hương vị cũng gần như vậy."
Nước dùng lẩu cay tê nấu bằng nước canh xương nấu cùng rong biển còn thừa ở quán.
Bà dùng tương đậu, ớt khô, hạt tiêu Tứ Xuyên, hành củ, tỏi, gừng lát, thêm lá nguyệt quế và quế để xào làm nền.
Trong nồi có cải thảo, củ cải, nấm hương, mộc nhĩ, tàu hũ ky, đậu phụ, miến và thịt lát.
Nấu xong, bà chan thêm hai thìa sốt mè.
Kiếp trước, con gái nhỏ Tuệ Tuệ nhà Tiểu Ngọc mê món này, năn nỉ bà làm hai lần. Khi ấy bà cũng không rành, chỉ làm theo cách con bé kể, hương vị cũng thường thôi.
Nhưng Tuệ Tuệ ăn rất ngon, khen mãi không dứt.
Nhớ tới đứa cháu ngoại ấy, lòng Lệ Vân Thư chợt se lại, số phận con bé giống mẹ nó đến lạ.
Tiểu Ngọc luôn mong con bé chăm học, thi vào đại học tốt, nhưng khung cảnh gia đình cha mẹ thường xuyên cãi vã đã ảnh hưởng rất lớn đến Tuệ Tuệ.
Nó chỉ mong sớm thoát khỏi nhà, chẳng còn lòng dạ học hành.
Học xong ba năm cấp hai, thi trượt cấp ba, liền không muốn học nữa. Tiểu Ngọc ép lên trung cấp nghề.
Chưa học được một năm, nó đã yêu một chàng trai ở trường, chưa tốt nghiệp đã theo cậu ta vào Bằng Thành làm công, từ đó bặt vô âm tín.
Đến lúc nhắm mắt, Lệ Vân Thư cũng không gặp lại Tuệ Tuệ, ngay cả nó còn sống hay đã chết, bà cũng không biết.
Ấy là nỗi tâm bệnh lớn nhất trước khi bà qua đời.
"Lẩu cay tê à? Nhìn là thấy ngon rồi." Lệ Tiểu Ngọc nuốt nước bọt.
Lệ Vân Thư hoàn hồn khỏi dòng hồi ức: "Mau đi lấy bát đũa ra ăn nào."
"Con đi ngay." Lệ Tiểu Ngọc chạy vào bếp.
"Lấy ba bộ nhé, mẹ với anh con cũng ăn." Lệ Vân Thư dặn thêm.
"Vâng."
Tần Dã chau mày nhìn mẹ nuôi. Vừa rồi mẹ nghĩ tới điều gì vậy? Sao ánh mắt lại buồn đến thế?
Lệ Tiểu Ngọc không chỉ bưng ra ba bộ bát đũa, mà còn mang theo một muôi múc canh.
Đêm cuối thu, ba mẹ con quây quần bên nồi đất, ăn món lẩu cay tê vừa tê vừa cay, lại nóng hôi hổi.
"Mẹ, món lẩu cay tê này ngon quá, mai con còn muốn ăn nữa." Lệ Tiểu Ngọc hớp một muôi nước lẩu thơm cay, thấy sảng khoái hẳn.
Tối đạp xe về còn hơi lạnh, ăn bát lẩu cay tê vào người liền ấm áp cả lên.
Lệ Vân Thư nhìn con gái đầy trìu mến: "Được, tối mai mẹ lại nấu cho con."
Ăn xong, Tần Dã mang nồi đất với bát đũa vào bếp rửa, rồi đạp xe về nhà.
Về đến viện số hai mươi ba, cổng đã đóng. Tần Dã đẩy thử mà không mở được, rõ ràng có người cài then ở bên trong.
Thường ngày, cổng viện do người về muộn nhất là cậu đóng.
Hôm nay cậu ăn khuya với mẹ và Tiểu Ngọc nên về muộn hơn, có lẽ hàng xóm tưởng cậu đã về, nên đóng cổng lại và cài then.