Chương 177.1: Cậu ơi, mẹ con sắp bị đánh chết rồi!
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:49:39
"Mẹ ơi, mẹ nói xem anh hai con thật sự sẽ phải ngồi tù sao?" Lâm Tiểu Ngọc nhỏ giọng hỏi khi nhìn bóng lưng cha khuất dần.
Lý Thư Bình: "Không ngồi tù được đâu. Cha con cho dù có phải vay mượn khắp nơi, cũng sẽ xoay cho đủ tiền để cứu anh con ra."
Bà quá hiểu Lâm Vĩnh Niên, sĩ diện. Nếu để người khác biết ông ta có một đứa con trai ngồi tù, với ông ta chẳng khác nào bị giết.
Chắc chắn ông ta sẽ tìm mọi cách xoay tiền để cứu Lâm Kiến Thiết ra.
Lâm Kiến Thiết trong trại tạm giam cũng đang nóng như lửa đốt. Đã sang ngày thứ hai rồi mà cha vẫn chưa lo xong để người ta rút đơn, thả anh ta ra.
Hai ngàn tuy hơi nhiều, nhưng nếu mọi người cùng góp thì cũng có thể gom đủ.
Cha anh ta tuy không có tiền, nhưng có thể ứng lương ở nhà máy. Cầm Cầm chắc trong tay cũng có ba, bốn trăm. Anh cả không nói nhiều, tám trăm một ngàn chắc là có.
Chỉ có điều, chị dâu thì keo kiệt, chắc chắn sẽ không đồng ý cho anh cả bỏ ra nhiều.
Thiếu bao nhiêu thì có thể tìm cha mẹ vợ góp thêm. Họ chẳng phải từng nói tiền sính lễ đã đem cho cậu mượn rồi sao?
Đi tìm cậu đòi lại chút là được.
Hơn nữa, đã một đêm trôi qua, Cầm Cầm với cha mẹ vợ sao vẫn chưa tới thăm anh ta?
—
Bên nhà họ Ngưu cũng đang sốt ruột chờ nhà họ Lâm đưa tiền đến.
Có người trong nhà máy cơ khí muốn bán suất vào làm, giá là một ngàn hai trăm đồng.
Nếu lấy được hai ngàn, đúng lúc có thể mua suất đó cho Ngưu Nhị Quốc, sau này cũng dễ kiếm vợ hơn.
Nhà họ Ngưu bảo người bán đợi một chút, nhưng bên kia nói chỉ đợi ba ngày, vì họ cũng cần tiền gấp.
Nên bây giờ cả nhà họ Ngưu đều mong tiền được đưa tới sớm.
"Nhà họ Lâm chẳng phải đã đồng ý bồi thường hai ngàn rồi sao? Sao giờ còn chưa đưa tiền tới?" Mẹ Ngưu nhìn ra cửa phòng bệnh, bực dọc nói.
Ngưu Nhị Quốc nằm trên giường đáp: "Chắc đang xoay tiền. Làm gì có nhanh như vậy."
Mẹ Ngưu ngồi xuống: "Dương Mĩ Phượng chẳng phải nói nhà họ Lâm giàu lắm à? Hai ngàn mà cũng phải xoay sao?"
Ngưu Nhị Quốc cau mày: "Bà ta chém gió thôi. Lưu Cầm có phải người tốt đẹp gì đâu. Cô ta gả được vào nhà nào có tiền chứ."
Nhắc đến chuyện ngày xưa bị Lưu Cầm "thả thính", Ngưu Nhị Quốc vẫn tức lắm.
Lúc họ tới nhà họ Lưu dạm hỏi, Lưu Cầm bảo không thích hắn. Nhưng trước đó khi hắn theo đuổi thì cô ta đâu có từ chối? Quà tặng thì nhận vui vẻ, đi xem phim, nắm tay, cô ta cũng đâu có tránh?
Rõ ràng cô ta không hề từ chối, còn gọi hắn là "anh Nhị Quốc" ngọt như mật, đến lúc nhà hắn tới hỏi cưới lại bảo hắn là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, tự mình đa tình.
Sau khi bị chồng Lưu Cầm đập vỡ đầu, hắn lập tức nghĩ đến chuyện báo Công An, phải khiến chồng cô ta ngồi tù, cho cô ta không sống yên được.
Vậy nên mới bảo anh trai đi báo Công An. Tối qua nhà họ Lâm đến viện xin rút đơn, bọn họ bảo đưa ra điều kiện đi.
Cha hắn nhớ tới suất vào nhà máy cơ khí nên mới ra giá hai ngàn đồng.
Mẹ Ngưu cau mày: "Tôi chỉ sợ họ đưa tiền muộn, suất làm kia không đợi người đâu."
Ngưu Nhị Quốc suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hay là châm thêm chút lửa ép họ?"