Tần Dung và Tần Dã đứng sau lưng bà, chẳng biết nói gì.
Mọi người nghe có canh xương rong biển miễn phí thì động lòng.
"Bao giờ thì được ăn bánh chẻo?" Có người hỏi.
Lý Thư Bình: "Hiện tại vẫn đang chuẩn bị, đến mười một rưỡi là có thể ăn được rồi."
"Được, lát nữa tôi quay lại."
"Tôi cũng vậy."
Sau chút náo nhiệt ngắn ngủi, cửa tiệm lại yên ắng.
Ba người quay vào trong, tiếp tục tranh thủ thời gian chuẩn bị.
Buổi sáng Lâm Vĩnh Niên xuất viện. Dù ông ta cảm thấy mình còn chưa khỏe hẳn, nhưng bác sĩ bảo không cần ở lại nữa, nên Lâm Quốc Đống làm thủ tục xuất viện cho cha.
Hai cha con ngồi xe buýt về nhà.
Khi gần đến trạm xe trước nhà hàng Quốc Doanh, Lâm Vĩnh Niên nuốt nước miếng, nói: "Quốc Đống, hay là hai cha con mình ăn tạm ở nhà hàng Quốc Doanh nhé."
Ăn mãi cơm nhạt nhẽo ở nhà ăn bệnh viện, ông ta đã nhạt miệng đến phát ngán.
Với lại ông ta nghĩ sức khỏe yếu thế này chắc là vì ăn uống không đủ chất, cần bồi bổ.
Lâm Quốc Đống cau mày, ăn tạm ở Quốc Doanh cũng tốn cỡ một đồng. Cha không có đồng nào, tiền chắc chắn lại là anh ta phải bỏ.
Anh ta ở bệnh viện mấy hôm nay đã tốn không ít tiền rồi.
"Bác sĩ nói phải ăn thanh đạm, hay là về nhà con nấu cháo cho cha ăn."
Lâm Vĩnh Niên: "..."
Cuối cùng hai cha con vẫn xuống xe ở trạm đối diện hẻm Lê Hoa, đi qua đường, thấy quán bánh chẻo ngoài hẻm, Lâm Vĩnh Niên bước chậm lại.
"Quốc Đống, hay là ăn bát bánh chẻo trứng đi?" Lâm Vĩnh Niên liếm môi, thèm bánh chẻo rồi.
Lâm Quốc Đống khựng lại, quay đầu nhìn quán bánh bên lề đường.
Lưu Minh Hương nhanh nhảu chào mời: "Ăn một bát bánh chẻo đi, quán tôi ngon lắm, không đắt đâu, bánh chẻo nhân trứng hẹ chỉ hai hào rưỡi một bát thôi."
Lâm Quốc Đống nghe giá cũng thấy không đắt, về còn phải nhóm lửa nấu cháo cũng phiền, do dự một lát rồi đồng ý.
Hai cha con đi vào ngồi, mỗi người gọi một bát bánh chẻo nhân trứng hẹ.
Lưu Minh Hương cũng nhận ra hai người là chồng cũ và con trai lớn của Lý Thư Bình, liền bắt chuyện.
"Hai người đi từ đâu về vậy?" Vừa cho bánh chẻo vào nồi, chị vừa hỏi.
Lâm Vĩnh Niên liếc chị một cái: "Từ bệnh viện."
"Chú bị bệnh à? Tôi thấy trông chú khác hẳn so với trước kia?"
Lâm Quốc Đống nhướng mày: "Cô quen cha tôi à?"
Lưu Minh Hương: "Sao lại không quen? Hai người chẳng phải là chồng cũ và con trai của Lý Thư Bình sao, tôi với chị ấy ở chung viện đấy."
Lâm Vĩnh Niên và Lâm Quốc Đống nhìn nhau, họ thật sự không có ấn tượng.
Nhưng nhắc đến Lý Thư Bình, sắc mặt cả hai đều khó coi, cũng không muốn nói thêm.
Lưu Minh Hương thấy vậy nhưng vẫn nói tiếp: "Lý Thư Bình làm những chuyện như vậy với chú, tôi đều nghe rồi. Chị ấy quá đáng thật đấy."
"Người ta nói vợ chồng một ngày ân nghĩa trăm ngày, chị ấy chẳng còn chút tình nghĩa cũ nào, đúng là độc ác..."
Nghe Lưu Minh Hương nói xấu Lý Thư Bình, trong lòng Lâm Vĩnh Niên lại chẳng thấy dễ chịu chút nào, chuyện ông ta quỳ xuống xin lỗi đúng là chẳng vẻ vang gì.
"Lo nấu bánh đi, lắm chuyện thế? Nước miếng bắn vào nồi thì còn ra gì?" Lâm Vĩnh Niên cau có.
"..." Lưu Minh Hương bị nghẹn lời, bĩu môi rồi câm miệng.
Mình đang giúp ông ta mắng Lý Thư Bình, ông ta lại còn nói mình nhiều lời, đáng đời ông bị người ta hành hạ.
Chu Thúy Lan mặc bộ quần áo mới, chuẩn bị trưa nay qua ủng hộ quán của Lý Thư Bình.
Nếu bận quá, chị còn có thể giúp một tay.
Đi ngang quán bánh chẻo đầu hẻm, thấy hai gương mặt quen thuộc đang ngồi ăn trong đó.