Dư lão thái giải thích: "Không phải không có bớt, mà là khi còn nhỏ làm việc ở tiệm may, bị thằng con trai ngốc của chủ tiệm may dùng bàn ủi làm phỏng mất vết bớt."
"Mẹ đã nhìn thấy rồi, đúng vị trí đó, có một vết sẹo phỏng."
"Lúc lạc nhau, con bé còn nhỏ, bị hoảng loạn, mất trí nhớ cũng là bình thường."
"Hơn nữa, trên tay nó còn giữ nửa tờ báo cũ năm 1950. trên đó có đăng tin tìm trẻ lạc. Đó là tờ báo mà bà chủ tiệm may giữ lại, trước khi chết dặn con gái nhất định phải giao cho Thư Thư."
"Bà chủ tiệm may đó sớm đã thấy tin tìm người, cũng biết đứa bé mình nuôi chính là đứa trẻ được tìm. Nhưng vì muốn Thư Thư làm vợ cho con trai ngốc của bà ta nên mới cố tình giấu giếm."
"Đến lúc sắp chết, không chịu nổi lương tâm cắn rứt mới bảo con gái đưa tờ báo lại cho Thư Thư. Nhờ tờ báo đó, Thư Thư mới hiểu được thân thế của mình, dưới tác động mạnh mới nhớ lại cảnh tượng bị lạc."
"Không thể sai được, nó chính là con gái của mẹ." Dư lão thái vô cùng chắc chắn.
Lệ Vận Thù cười lắc đầu: "Những lời này đều do Lý Thư Bình kể lại đúng không ạ?"
Dư lão thái gật đầu: "Là Thư Bình nói."
Lệ Vận Thù: "Người này bịa chuyện để lừa mọi người đấy, mà mọi người lại tin thật sao?"
"Ngay từ đầu con đã nhìn ra người phụ nữ này là kẻ thâm hiểm rồi."
"Rõ ràng là biết nhà mình có con gái thất lạc trạc tuổi mình, lại thấy mọi người quá thương con gái, lại hiền lành dễ tin, nên mới cố tình dò hỏi thông tin."
"Không biết từ đâu kiếm được tờ báo cũ, rồi bịa ra cái câu chuyện nhảm nhí này, tìm đến mọi người, muốn lợi dụng tấm lòng muốn tìm lại con của mọi người mà giả làm Thư Thư, mưu đồ làm thiên kim tiểu thư thật của nhà quân trưởng!"
"Hơn nữa, chuyện năm đó mọi người lạc mất Thư Thư ở ga tàu, mẹ đâu phải chưa từng kể với người ngoài? Người ta tìm một người quen của cha mẹ, khéo léo dò hỏi, chẳng phải là biết hết sao?"
Ví dụ như Cố Chấn Viễn và dì Mộc, dì Mộc thì đặc biệt quý Lý Thư Bình, chuyện gì cũng kể với bà ta.
"Con đã nói từ trước rồi, không thể tốt với người lạ quá, dễ bị để ý, bị dàn cảnh lừa đảo lắm."
Lệ Lão nghiêm giọng: "Thư Thư không phải kẻ lừa đảo!"
Lệ Vận Thù: "Cha, cha còn gọi một kẻ lừa đảo là Thư Thư, nếu em út Thư Thư thật sự biết được, trong lòng em ấy sẽ đau đớn biết bao nhiêu chứ?"
Dư lão thái nhíu mày nói: "Không phải Thư Thư tìm đến chúng ta, mà là chúng ta chủ động tìm đến con bé. Lúc mới biết thân thế, con bé còn chưa dám nhận, phải đợi chúng ta nói hết mới lấy báo ra."
"Mẹ tin, nó chính là con gái của mẹ. Mẹ con liền tâm, con gái của mình làm sao mẹ có thể nhận sai được?"
"Nhưng trước đây mẹ chẳng phải không nhận ra sao?" Lệ Vận Thù phản bác.
Bà còn từng đến tiệm bánh chẻo của Lý Thư Bình ăn rồi cơ mà. Nếu thực sự là mẹ con tâm linh tương thông, tại sao trước đó không nhận ra Lý Thư Bình là con gái?
Giờ thì bị Lý Thư Bình lừa một cái, lại nói là mẹ con liền tâm, không thể nhận sai con gái.
Đúng là bị bà ta lừa đến hồ đồ rồi. Không cần đoán cũng biết đám thiệp mời kia là chuẩn bị để tổ chức tiệc nhận lại con gái, chị dâu và Triển Tường về cũng là vì chuyện này.
"..." Dư lão thái nghẹn lời.
"Ngay từ lần đầu gặp Thư Bình mẹ đã thấy rất thân thiết, giống như kiếp trước từng quen biết."
"Lúc ăn bánh chẻo ở tiệm, mẹ cứ không nhịn được mà nhìn con bé. Nếu không phải Vãn Tinh nói Thư Bình không có vết bớt, mẹ đã nghi là con bé rồi. Mẹ đâu phải không có cảm giác gì." Dư lão thái đặt tay lên ngực nói.
Vậy thì chẳng phải là mẹ con liền tâm sao?