Người ta không phải kẻ phạm tội, trước đây tôi đã nói với ông rồi, chuyện bồi thường chỉ có thể thương lượng với ông ta. Ông ta không chịu cho, chúng tôi cũng không thể ép ông ta cho. Rốt cuộc thì ông ta cũng không phải tên tội phạm đánh thương con trai ông."
"Các anh... Ôi trời." Cha Trịnh ôm ngực đau nhói vì tức giận ngồi xuống ghế.
Tiểu Triệu thở dài, vội vàng bước lên vỗ lưng cho ông ta.
Ngực không còn đau, cha Trịnh mắng Tiểu Triệu một trận, ấm ức bụng đầy tức giận rời khỏi Cục Công An.
Lệ Vận Thù nhờ luật sư viết đơn kiện, và nộp lên tòa án, chỉ chờ ngày mở phiên tòa.
Luật sư nói, Trịnh Quốc Bình vì bị liệt không thể đến tòa, và lại có bằng chứng xác thực về việc ngoại tình phản bội của ông ta, thẩm phán nên sẽ tuyên ly hôn ngay tại tòa.
Trịnh Tân Mỹ muốn nói với em trai Trịnh Tân Cường chuyện cha bị người ta đánh liệt. Nhưng dù là ông bà nội, hay mẹ cô biết chuyện, đều không cho phép cô nói.
Họ nói rằng chuyện này nói cho Tân Cường biết, nó cũng chẳng giúp được gì, chỉ khiến nó thêm phiền não, còn ảnh hưởng học hành.
Nhưng lại không ai để ý rằng cô nghỉ nhiều ngày thế này, công việc có bị ảnh hưởng không, nhà chồng có ý kiến gì với cô không.
Trịnh Tân Mỹ ngày ngày ở bệnh viện hầu hạ cha Trịnh Quốc Bình, con cái không quản, nhà không về. Chồng và cha mẹ chồng đối với cô đều đã rất có ý kiến rồi.
Tết Dương lịch năm nay vừa đúng là thứ Bảy, chiều thứ Sáu tan học, Lâm Tiểu Ngọc liền trực tiếp đạp xe đạp về nhà họ Lệ.
Trong tiệm chỉ làm ăn bình thường, Lệ Vân Thư cũng nghĩ Tết Dương lịch thôi thì nghỉ hai ngày cho xong.
Bảo Tần Dã cũng về nhà họ Lệ cùng bà ăn Tết Dương lịch.
Chiều thứ Sáu, người đi làm tan ca, đến tiệm mua bánh chẻo nhiều lên.
Đều là muốn mua bánh chẻo đông lạnh về nhà, ngày mai ngày lễ cùng người nhà ăn.
Bận rộn đến sáu giờ, bánh chẻo đông lạnh trong tiệm đều bán hết sạch.
Tần Dung và Hoàng Thu Yến tan ca sớm, cầm lương vừa phát chia tay Lệ Vân Thư về nhà.
Lệ Vân Thư và Tần Dã khóa cửa sổ cửa chính, cùng nhau đạp xe về nhà họ Lệ.
Lúc này trời đã tối, người qua lại trên đường phố cũng không nhiều, đèn đường mờ ảo hai bên đường chiếu sáng con đường về nhà.
Lệ Vân Thư đeo găng tay và mũ, quấn khăn, chỉ lộ ra đôi mắt, chuyên tâm đạp xe.
Tần Dã cũng đeo mũ và găng tay cùng khăn, đạp theo sau bà.
Đột nhiên từ phía sau chiếu tới một luồng ánh sáng, chiếu sáng con đường dưới đất, Tần Dã ngoảnh lại nhìn, phía sau có một chiếc xe ô tô màu đen đang chạy tới.
Để tránh đường cho ô tô, Tần Dã đạp sang bên, nhường đường ra.
Ô tô chạy qua người cậu, nhưng đột nhiên đánh mạnh tay lái, chắn ngang giữa đường.
Lệ Vân Thư không kịp phản ứng, trực tiếp đâm vào ô tô, ngã xuống đất.
"Mẹ." Tần Dã hét lớn, siết chặt phanh, vừa định xuống xe lao tới.
Trên ô tô xuống ba gã đại hán, kéo Lệ Vân Thư vừa ngã xuống đất theo xe liền lôi lên xe.
"Các người là ai? Các người làm gì?" Lệ Vân Thư hoảng sợ, dùng sức giãy giụa lớn tiếng hét.
"Cứu..." Lệ Vân Thư vừa định kêu cứu, đã bị người ta bịt miệng mũi, dùng sức nhét vào xe.
"Các người buông mẹ tôi ra?" Tần Dã vứt chiếc xe đạp, đỏ mắt xông lên, giơ nắm đấm liền đánh về phía người gần cậu nhất.
Người đó trúng đòn vào mặt, loạng choạng ngã xuống đất.
"Mẹ, mẹ..."
Tần Dã lớn tiếng kêu gọi, ra sức kéo cổ áo người đang nhét Lệ Vân Thư vào xe, nhưng đột nhiên cảm thấy bụng bên trái đau nhói.
Cậu cúi đầu, liền thấy người vừa bị cậu đánh ngã lúc nãy, trong tay cầm một con dao gọt trái cây, đâm vào bụng trái của cậu.
"Hê hê."
Người đó ngoáy con dao trong tay phát ra tiếng cười lạnh, Tần Dã đau đến răng run lập cập, hét lớn, giơ chân đá thẳng vào bụng đối phương.
"A!"
Đối phương bị đá bay, đồng thời cũng rút ra con dao đâm vào bụng cậu.
Tần Dã đau không chịu nổi, ôm vết thương quỳ một gối xuống đất.