Không được, lát nữa chú hai về, phải giục họ trả tiền mới được.
Lâm Vĩnh Niên: "..."
Ông ta nghe ra được, con dâu cả đang trách mình. Nhưng giờ ông ta còn phải nhờ vợ chồng nó nuôi, không thể đắc tội.
Người không có tiền, có thể không chịu được vài lời oán thán sao?
Cuộc sống nghèo túng này thật sự quá khổ sở.
Còn phải chịu đựng thêm ba tháng nữa, ông ta mới có thể thoát khỏi kiếp không có xu nào trong túi. ...
Bảy giờ tối, Tần Dung thấy khách vãn bớt, nói với Lệ Vân Thư: "Chị Lệ, chị với Tiểu Ngọc cứ về trước với đội trưởng Cố đi, chỗ còn lại giao cho em và Tiểu Dã."
"Đúng đấy, thím... à không, thím Lệ, hai người cứ về trước." Tần Dã vẫn chưa quen miệng.
Lệ Vân Thư mỉm cười: "Vất vả cho hai người rồi, tháng này mỗi người được tăng năm đồng tiền lương."
Tần Dung nghe tăng lương mắt sáng rỡ, miệng thì nói: "Không cần đâu."
"Cần chứ. Công việc tăng lên, lương cũng phải tăng theo. Thôi, tôi đi đây."
Nói xong, Lệ Vân Thư cởi tạp dề, rời khỏi bếp.
Bà vào hậu viện lấy túi, cất doanh thu hôm nay, chỉ để lại mười đồng tiền lẻ, rồi gọi Tiểu Ngọc ra, cùng Cố Chấn Viễn rời khỏi tiệm.
Ra đến xe, Cố Chấn Viễn mở cửa ghế sau thì nói: "Chị Vân Thư, chị ngồi ghế trước đi, ghế trước đỡ say xe."
Ông từng mấy lần thấy Lệ Vân Thư ngồi sau xuống xe mặt tái nhợt, chắc chắn là dễ bị say xe.
"Được." Lệ Vân Thư thoáng ngẩn người, rồi gật đầu, vòng qua ngồi vào ghế phụ.
Đội trưởng Cố giờ chuyển xưng hô từ "đồng chí" sang gọi chị là "chị", khiến bà cũng hơi lạ.
Nhưng dựa theo mối quan hệ hai nhà, chắc bà cũng không nên gọi là đội trưởng Cố nữa?
Vậy nên gọi thế nào?
Gọi "Cố Chấn Viễn" thì xa cách quá.
Gọi "Chấn Viễn" thì thân mật quá.
Gọi "em trai Cố" thì như chưa lớn.
Gọi "em Chấn Viễn" càng giống trẻ con.
Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy gọi "Cố lão đệ" là vừa.
Được rồi, gọi vậy đi.
Xe bon bon trên đại lộ, trời mùa hè chưa tối hẳn.
Tuy chưa muộn nhưng Lệ Vân Thư vẫn che miệng ngáp một cái rõ dài.
Cố Chấn Viễn liếc sang: "Sáng giờ chạy tới chạy lui, chắc mệt lắm?"
Lệ Vân Thư định gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Cũng không mệt lắm, chỉ là mấy hôm nay tối nào cũng nói chuyện với mẹ tới khuya, ngủ không đủ."
Mẹ muốn biết quá khứ của bà, tối nào cũng chuyện trò không dứt, bà không nỡ cắt ngang, đành cố gắng thức để nói chuyện cùng bà.
Cố Chấn Viễn: "Mới nhận lại nhau mà, qua một thời gian sẽ ổn thôi."
Lệ Vân Thư gật đầu, rồi nói: "Cố lão đệ, nói thật, tôi có thể nhận lại người nhà, đều nhờ anh. Nếu không nhờ anh, tôi cũng không quen biết nhà họ Lệ, không biết họ có một người con gái bị thất lạc, cũng không thể sớm nhận lại người thân."
Dù có đọc báo, thì tìm đến cũng phải mất rất nhiều thời gian và công sức.
Cố Chấn Viễn: "..."
Cố lão đệ?
Tuy ông biết mình không còn trẻ nữa, nhưng cũng đâu đến nỗi phải gọi là "lão" chứ...
"Đây là duyên phận do trời định, định mệnh sắp xếp cho chúng ta gặp nhau, để tôi đưa chị Vân Thư về với nhà họ Lệ, để chị nhận lại người thân."
Ông nói xong, lại thấy câu đó... hơi sai sai.
Ngồi ghế sau, Lệ Tiểu Ngọc đang nhắm mắt nghỉ, nghe câu đó thì mở mắt ra.
Mắt to tròn, đầy nghi hoặc.
"?"
Chú Cố, chú vừa nói định mệnh... với ai cơ?
"Không đúng." Cố Chấn Viễn vội sửa,"Là định mệnh để chị nhận lại chú Lệ và mọi người!"
Lệ Vân Thư thì không nhận ra có gì sai, chỉ gật đầu tán đồng: "Đúng vậy, mọi thứ đều là số mệnh, là ông trời sắp đặt."
Ông trời cho bà sống lại một đời, chính là để đổi một cách sống khác, bù đắp mọi tiếc nuối của kiếp trước.
Khi bà quyết định thay đổi, số phận cũng đổi theo, bà sẽ gặp được Cố Chấn Viễn, gặp lại người nhà họ Lệ, gặp lại chị Kim Ngọc, nhận lại người thân đã mất.