Lúc đó gia cảnh thầy Trương cũng không khá giả, cha bị bệnh nặng, mỗi tháng tiền thuốc hơn chục đồng, bản thân muốn giúp Tần Dã cũng lực bất tòng tâm.
Mấy năm gần đây cuộc sống mới khá hơn, cha cũng mất rồi, mỗi lần nhớ đến cậu học trò đầy triển vọng nghỉ học giữa chừng, thầy Trương lại tiếc nuối khôn nguôi.
Nếu tiếp tục học hành, cậu ấy nhất định thi đỗ trường top, có tương lai rực rỡ.
Tần Dã từ bếp đi ra, định ra ngoài khuân đồ thì bị thầy Trương gọi lại.
"Tần Dã đúng không? Thầy là thầy Trương đây, thầy dạy toán em hồi cấp hai, em quên rồi à?"
Tần Dã khựng bước, gật đầu, gọi một tiếng: "Thầy Trương."
Người từng quan tâm cậu như vậy, không muốn cậu bỏ học, còn đến nhà khuyên cha cậu, sao có thể quên được?
Chỉ là cậu không biết nên đối diện ra sao.
"Em vẫn ổn chứ?" Thầy Trương hỏi.
Tần Dã gật đầu: "Rất ổn ạ, em làm ở đây, đủ nuôi sống bản thân."
Thầy Trương nhìn Tần Dã đầy tiếc nuối, cậu đáng lẽ nên có tương lai tươi sáng, ngồi học ở giảng đường đại học danh tiếng, trở thành trụ cột đất nước.
Chứ không phải làm tạm ở tiệm bánh chẻo, kiếm mười mấy đồng một tháng, sống lay lắt qua ngày.
Không trách thầy Trương nghĩ Tần Dã chỉ kiếm được mười mấy đồng, thời buổi này làm tạm đều là mức đó.
"Tần Dã..."
"Thầy Trương, em còn phải làm việc, em xin phép ra ngoài trước." Tần Dã ngắt lời, rồi đi ngay.
"Haizz..." Thầy Trương thở dài.
"Anh Trương, anh quan tâm học sinh này ghê nhỉ."
Thầy Trương nhìn bóng Tần Dã bận rộn mà nói: "Các anh không biết đâu, đứa này học rất giỏi, hồi cấp hai tất cả các môn đều đạt điểm tuyệt đối, tôi đưa sách toán cấp ba cho nó đọc, nó còn hiểu được."
"Thật sự là đứa rất thông minh, nếu không nghỉ học, thi Thanh Hoa Bắc Đại đều không thành vấn đề."
Nghe xong, mấy giáo viên đều tiếc nuối: "Thật đáng tiếc."
Chủ nhiệm Dịch: "Nhưng tôi thấy cậu ấy còn trẻ, chắc chỉ mười tám, mười chín, nếu thông minh thật thì giờ học lại cấp ba cũng còn kịp."
Giờ người hai mươi mấy thi đại học nhiều lắm, có người thi hoài không đỗ vẫn tiếp tục thi.
Chỉ cần thi đỗ, cuộc đời sẽ khác hẳn.
"Đúng thế, anh Trương tìm cơ hội khuyên cậu ấy thử xem."
Thầy Trương lại thở dài: "Vấn đề là cậu ấy còn có người cha nghiện rượu phải nuôi, muốn học lại đâu dễ."
Thầy Trương muốn giúp Tần Dã đi học lại, nhưng người cha nghiện rượu ấy thì sao?
Chẳng lẽ còn phải nuôi thêm cả người cha đó? Mà với mức lương của Thầy Trương, cũng chẳng đủ.
Có người cha như thế kéo chân, Tần Dã muốn quay lại học hành là chuyện cực kỳ khó.
Thầy Trình cùng mấy người khác nghe vậy chỉ biết lắc đầu bất lực.
Lâm Tiểu Ngọc đứng sau lưng thầy Trình, nắm chặt đũa trong tay, ánh mắt nhìn theo bóng Tần Dã đang vác một sọt ngô vào bếp, trầm ngâm suy nghĩ.
Buổi tối, Lý Thư Bình mang sổ sách ra, dùng bàn tính tính toán.
Những ngày này trung bình bán được hơn hai trăm suất bánh chẻo, món nguội hai xu bán được ba, bốn chục phần, canh rong biển một xu rưỡi một bát, mỗi ngày bán được sáu, bảy chục bát.
Mỗi ngày doanh thu gần trăm đồng, chi phí nguyên liệu và nhân công khoảng sáu chục, trừ ra mỗi ngày lời bốn mươi đồng.
Tính xong sổ sách khiến Lý Thư Bình vui rạng rỡ, theo đà này, mỗi tháng có thể kiếm được một ngàn hai trăm đồng.
Khoản đầu tư mở tiệm ban đầu, chỉ cần một tháng là thu hồi vốn, chỉ còn tiền mua tủ lạnh tạm chưa hoàn.
Làm giàu trong một năm, là điều chắc chắn!
Có tiền rồi, đêm đó Lý Thư Bình nằm mơ cũng thấy toàn mộng đẹp.