Bình Linh Phương vừa hay tin cô học trò lưu manh hư hỏng mà bà ta cho là làm ảnh hưởng đến việc học của con trai mình, hóa ra lại là Lệ Tiểu Ngọc, đứng nhất toàn khối với số điểm 680, bà ta kinh ngạc đến nỗi đôi mắt như muốn rớt ra ngoài.
Bà ta liếc sang Triệu Tư Vũ, ý hỏi sao con bé không cho bà ta biết, cô bé này chính là thủ khoa Lệ Tiểu Ngọc?
Triệu Tư Vũ áy náy cúi đầu, đúng là cô ta đã cố ý không nói ra tên của Lệ Tiểu Ngọc, nhưng những chuyện cô ta kể đều là sự thật.
Lệ Tiểu Ngọc trước nay cứ hay quấy rầy Cảnh Minh, cũng có chuyện hai người hẹn nhau đi thư viện rồi đi vườn thú. Tuy việc đi thư viện là do Cảnh Minh mở lời trước, nhưng sau đó Lệ Tiểu Ngọc thấy có cô ta ở đó nên không dám nhận lời, rồi từ chối Cảnh Minh.
Còn chuyện đi vườn thú, chắc chắn là Lệ Tiểu Ngọc đã hẹn Cảnh Minh đi cùng lúc cô ta không ở trường.
Việc Lệ Tiểu Ngọc chuyền giấy trong lớp cho Cảnh Minh, cô ta cũng tận mắt nhìn thấy.
Sở dĩ cô ta không nói tên Lệ Tiểu Ngọc, là vì không muốn dì Bình biết, người làm ảnh hưởng đến Cảnh Minh lại là người đứng nhất toàn khối.
Nếu dì Bình biết cô ấy là thủ khoa, thái độ đối với Lệ Tiểu Ngọc chắc chắn sẽ không như thế này.
Dì Bình có thể vì chuyện này mà trách cô ta, nhưng trải qua sự việc lần này, Lệ Tiểu Ngọc và Cảnh Minh về sau sẽ không còn cơ hội đến với nhau nữa.
"Cậu, sao cậu lại tới đây?" Lệ Tiểu Ngọc chạy đến bên cạnh cậu ruột Lệ Bác Diễn, kéo tay áo cậu mình hỏi.
Lệ Bác Diễn đáp: "Mẹ cháu bị cảm, cảm sốt rồi, không thể đến họp phụ huynh cho cháu được, nên cậu đến thay."
"Mẹ cháu bị sốt ạ? Có nghiêm trọng không ạ?" Lệ Tiểu Ngọc lo lắng hỏi.
Lệ Bác Diễn lắc đầu: "Không nặng, chỉ cảm lạnh thông thường thôi, đã nhờ bác sĩ phòng y tế ở nhà đến tiêm thuốc rồi."
Lệ Tiểu Ngọc nhẹ nhõm thở phào: "Không nặng là tốt rồi, không nặng là tốt rồi."
Các vị phụ huynh khác hiếu kỳ nhìn người cậu toát ra khí chất mạnh mẽ, không giống người thường của Lệ Tiểu Ngọc.
Nghe ông nói nhà có người bệnh, mà còn có thể gọi hẳn người của phòng y tế đến nhà tiêm, họ càng thêm tò mò về thân thế của người này.
Lệ Bác Diễn đảo mắt một vòng, cười lạnh nói: "May mà tôi đến, không thì tôi còn chẳng hay, cháu gái tôi suýt chút nữa bị người ta chèn ép đến mức bị nhà trường đuổi học!"
"Kẻ nào muốn đuổi học cháu gái tôi?" Lệ Bác Diễn cất giọng lạnh băng, ánh mắt mang theo hàn ý đủ khiến người ta run sợ.
Các phụ huynh khác đều im lặng, đồng loạt nhìn về phía Bình Linh Phương đang đứng giữa đám đông.
"Là bà?" Ánh mắt lạnh buốt của Lệ Bác Diễn dừng lại trên người Bình Linh Phương.
Bình Linh Phương đột nhiên cảm thấy đầu vai nặng trĩu, chiếc cằm vốn luôn ngẩng cao cũng phải cụp xuống.
Bà ta cũng là người từng trải, trực giác mách bảo bà ta, thân phận người đàn ông này chắc chắn không tầm thường.
"Chính là bà ấy." Lệ Tiểu Ngọc chỉ vào Bình Linh Phương nói.
"Cậu, bà ấy bị bệnh đấy, cứ khăng khăng nói cháu dụ dỗ con trai bà ấy, làm ảnh hưởng việc học, còn mắng còn đánh cháu, bảo cháu là đồ lưu manh, muốn cùng mấy vị phụ huynh này đi tìm hiệu trưởng, bắt nhà trường đuổi học cháu đấy." Lệ Tiểu Ngọc phồng má mách tội.
Lệ Bác Diễn nhíu mày, giọng nghiêm khắc: "Bà ta còn đánh cháu nữa à?"
Lệ Tiểu Ngọc thấy cậu mình nổi giận, vội nói: "Chỉ dùng túi xách đánh vào đầu cháu một cái thôi, nhưng cháu cũng mắng lại rồi, còn tặng bà ta hai cú nữa!"
Vừa nói cô vừa giơ nắm đấm nhỏ bằng cái bánh bao của mình lên lắc lắc.
Lệ Bác Diễn nghe xong, đầu tiên khựng lại, sau đó vỗ vai Tiểu Ngọc cười lớn: "Đánh hay lắm, không hổ là cháu gái của Lệ Bác Diễn ta!"
Lệ Tiểu Ngọc bị cậu mình vỗ vai đến lệch hẳn người, tay cậu hai nhà mình quả là mạnh thật.
"Lệ Bác Diễn, cái tên này nghe sao quen tai thế nhỉ?" Một người đàn ông trung niên làm ở Cục Vũ trang lẩm bẩm nhỏ.
Nghe thấy Lệ Tiểu Ngọc còn rất đắc ý nói với cậu cô ấy rằng đã đấm mẹ cậu ta hai cái, Vu Cảnh Minh cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Cô ấy đánh một người lớn tuổi hơn mình, như thế là đúng sao?
Quan trọng hơn, người đó lại là mẹ của cậu ta.
"Chú kia, cháu thấy chú cũng là quân nhân, chú thấy cháu gái chú đánh một người lớn tuổi hơn như vậy có đúng không?