Tần Dã theo Lệ Vân Thư ăn bữa trưa ở nhà họ Lệ, buổi chiều lại bầu bạn với hai vị lão nhân trò chuyện một lúc, rồi cùng Tần Dã trở về.
Chiếc đồng hồ làm quà gặp mặt mà hai người tặng, Tần Dã cũng không đeo, mà nhờ Lệ Vân Thư giữ hộ.
Cậu thường ngày phải làm việc, không tiện mang chiếc đồng hồ tốt như vậy, để ở nhà lại lo bị trộm, dù sao trong cái viện ấy cũng có người hay "tay dài".
Lâm Kiến Thiết nhờ mối của Tống Gia Vinh thuê được căn hộ tập thể của nhà máy dệt bông, nhà một phòng một khách, nằm trong đại tạp viện, người ở trong viện đều là công nhân nhà máy dệt bông.
Vì là thuê nhà tư nhân nên giá đắt hơn thuê công phòng ở Phòng Quản Sở, tiền thuê mỗi tháng bốn đồng.
Để tránh khiến công nhân nhà máy dệt bông có ý kiến, chủ nhà ra ngoài đều nói Lâm Kiến Thiết là cháu họ của mình.
Sau khi đi lao động ở nông thôn rồi hồi thành, nhà chật không ở nổi, nên mới đến "mượn" nhà này ở tạm.
Ký hợp đồng xong, Lâm Kiến Thiết trả tiền thuê một lần nửa năm.
Tiễn chủ nhà xong, anh ta nhìn căn phòng trống trơn phủ bụi mà nhíu mày, quay ra sân, thấy một phụ nữ trung niên đang giặt đồ bèn nói: "Thím ơi, thím giúp tôi dọn dẹp vệ sinh trong phòng được không? Tôi trả tiền."
Xa Huệ Quyên ngẩng đầu hỏi: "Giúp cậu quét dọn thì cậu trả bao nhiêu?"
Lâm Kiến Thiết nghĩ một lát: "Một đồng."
"Được, tôi dọn ngay." Xa Huệ Quyên lau nước trên tay vào tạp dề.
Quét tước mà được một đồng, việc dễ thế, sao lại không làm chứ? Chồng bà ta ở xưởng làm một ngày cũng chỉ hơn một đồng tiền công.
Chỉ dọn vệ sinh thôi, nào phải việc gì vất vả.
Xa Huệ Quyên lấy chổi với giẻ từ nhà ra, bắt đầu dọn dẹp nhà mới của Lâm Kiến Thiết, vừa làm vừa dò hỏi tình hình của người này.
Nghe nói chưa cưới, tuy chưa có việc nhưng gần đây muốn "mua" một suất, ăn mặc lại không giống người túng thiếu, chủ yếu là mặt mũi cũng coi được, bèn nói: "Tôi có cháu gái, hai mươi tuổi, còn chưa hẹn hò, làm nữ công nhân kéo sợi ở nhà máy dệt bông, tôi có thể giới thiệu để hai đứa quen biết."
Lâm Kiến Thiết lắc đầu: "Chuyện này không vội, tôi muốn nghỉ một thời gian, từ từ lo công việc rồi hãy tính."
Bị tình cảm tổn thương hai lần, giờ anh ta hơi bài xích phụ nữ, tạm thời không muốn tính chuyện đối tượng.
Xa Huệ Quyên nói: "Đàn ông phải lập nghiệp rồi mới thành gia. Nói đến công việc, nhà máy dệt bông chúng tôi có mấy người sắp nghỉ hưu, con cái đều có việc cả, không cần con cái vào thế chỗ, nên họ muốn bán lại chỉ tiêu công việc."
Lâm Kiến Thiết nghe xong động lòng: "Hiệu quả làm ăn của nhà máy dệt bông thế nào?"
Xa Huệ Quyên vừa quét vừa đáp: "Tất nhiên là tốt rồi, nhà máy dệt bông chúng tôi là nhà máy quốc doanh lớn nhất Kinh thị, đơn hàng trong ngoài nước nhiều lắm, đôi khi còn phải tăng ca!"
"Sao? Cậu muốn mua suất vào nhà máy dệt bông à?"
Lâm Kiến Thiết mím môi: "Có ý định này."
Xa Huệ Quyên nói: "Nếu cậu muốn mua, đến lúc đó tôi nhờ chồng tôi hỏi giúp. Nhưng muốn vào nhà máy dệt bông, giá không thấp đâu, phải một nghìn bốn, một nghìn năm đấy."
Lâm Kiến Thiết: Quả là không rẻ!
Xa Huệ Quyên nói: "Ngay trong viện chúng ta có một công nhân sửa máy, còn mấy tháng nữa là nghỉ.