Chương 237.2: Muốn để người ta chê cười bà sao?

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:55:38

Nghe thế, Lệ Vân Thư quay sang nhìn Cố Chấn Viễn, chỉ thấy ông đưa tay ôm trán, vẻ mặt đầy xấu hổ. Lệ Vân Thư khẽ cười, không ngờ Cố Chấn Viễn còn có danh hiệu "tiểu vương tử khiêu vũ" đấy. Không đúng, hồi trẻ là "tiểu vương tử", giờ thì chắc phải gọi là "vũ vương" rồi. Cố Chấn Viễn bị dì Dư nhắc lại biệt danh cũ mà thấy xấu hổ muốn độn thổ. Nhất là thấy chị Vân Thư cứ nhìn mình cười, lại càng lúng túng. Lệ Vận Thù nhìn Lạc Kỳ ở phía đối diện, rồi quay sang nói với Cố Chấn Viễn: "Chấn Viễn, dẫn Thư Thư ra nhảy đi, tiện thể dạy em ấy chút căn bản." "Thư Thư, đừng ngại, khiêu vũ dễ học lắm, học cái là biết ngay ấy mà." Lệ Vân Thư "ồ" một tiếng, bà có nói là mình không biết nhảy sao? Hồi trẻ ở xưởng may, cứ cuối tháng là lại tổ chức giao lưu khiêu vũ với các đơn vị khác, bà cũng từng tham gia không ít, không dám nói nhảy giỏi, nhưng ít ra cũng không tệ. "Chị muốn nhảy không?" Cố Chấn Viễn hỏi. Lệ Vân Thư gật đầu: "Vậy thì nhảy thử xem sao." Nói xong liền đứng dậy, cùng Cố Chấn Viễn đi về phía sàn nhảy. Lệ Vận Thù lập tức ho một tiếng, chắp tay lại lớn tiếng: "Mọi người chú ý, Thư Thư và Chấn Viễn sắp nhảy điệu đầu tiên! Nào, vỗ tay chào mừng!" Nghe vậy, tất cả mọi người đều nhìn về phía hai người đang bước ra sàn, nhiệt liệt vỗ tay và hò reo. "Giỏi quá!", Lệ Triển Tường là người cổ vũ to nhất. Lệ Vân Thư quay đầu nhìn Lệ Vận Thù, rõ ràng là tưởng bà không biết nhảy, mới cố ý tuyên bố rình rang như vậy để khiến mọi người chú ý, mong bà mất mặt? Lệ Lão, Lệ Bác Văn và những người khác sắc mặt đều trầm xuống, đồng loạt cau mày nhìn Lệ Vận Thù. Việc Thư Thư không biết nhảy, phải nhờ Chấn Viễn dạy, Lệ Vận Thù là người rõ ràng nhất, mà lại lớn tiếng tuyên bố như vậy, muốn người ta nhìn thấy em gái ruột mới được nhận về bị bẽ mặt hay sao? Mẹ chồng Lệ Vận Thù nhìn con dâu với nụ cười nơi khóe môi, sao lại không hiểu cô con dâu cố tình muốn người ta chê cười Lệ Vân Thư. Lạc Kỳ thấy Cố Chấn Viễn sắp nhảy điệu đầu tiên với Lệ Vân Thư, tay siết chặt chiếc đũa trong tay. "Ê, mọi người có thấy không? Lệ Vân Thư với Cố Chấn Viễn đứng cạnh nhau nhìn cũng hợp lắm ấy nhỉ.", Có người ngồi cùng bàn với Lạc Kỳ cười nói. Người ngồi bên cạnh lập tức kéo áo anh ta, lại liếc nhìn Lạc Kỳ một cái ra hiệu, khiến anh ta vội ngậm miệng. Quên mất là Lạc Kỳ cũng ngồi ở bàn này... Cố Thu Hoa nhìn em trai và Lệ Vân Thư đang đứng ở giữa sàn, nhỏ giọng hỏi Mẹ Cố: "Mẹ, mẹ không phải đang định gán ghép hai người kia đấy chứ?" Mẹ Cố mắt sáng rỡ: "Nghe con nói vậy, hình như cũng không phải không thể nha." Thật ra trước đó bà chưa từng nghĩ tới. Giờ nhìn hai người họ đứng cạnh nhau, càng nhìn càng thấy hợp. Nếu Thư Thư thật sự trở thành con dâu bà... Thư Thư xinh đẹp, khéo tay, biết nấu ăn, tính tình lại hợp gu của bà, nếu làm con dâu chắc cũng không tệ. Cố Thu Hoa: "... Mẹ đừng có bày trò gán ghép lung tung đấy. Thư Thư lớn hơn Chấn Viễn hai tuổi, tuổi này rồi, nếu đến với em con thì cũng khó sinh con nữa." Mẹ Cố cau mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra: "Không sao, còn có Tiểu Ngọc mà! Nếu hai đứa đến với nhau, chẳng phải là có luôn cả con gái rồi sao?" Cố Thu Hoa: "Nhưng trước giờ mẹ cứ muốn Chấn Viễn có con mà?" "Đúng vậy." Mẹ Cố gật đầu."Trước mẹ chỉ sợ sau này cha con với mẹ đi rồi, nó không có con cái thì già không ai lo. Nhưng nếu ở với Thư Thư, nó có con gái rồi còn gì."