Lâm Tiểu Ngọc thấy mẹ không hiểu lầm cũng không tức giận, còn khoác tay cô cùng về nhà, liền thở phào nhẹ nhõm.
Đi được một đoạn, Lý Thư Bình mới bắt đầu nói: "Tiểu Ngọc à, con bây giờ vẫn còn là học sinh, nhiệm vụ chính là học hành, con hiểu không?"
"Mẹ, con biết mà, con với Trương Thiết Quân thật sự chỉ là bạn cùng lớp bình thường thôi." Lâm Tiểu Ngọc lại giải thích.
Lý Thư Bình: "Mẹ biết, chắc chắn là con xem nó là bạn học bình thường, nhưng con nói thật cho mẹ biết, có phải nó đang theo đuổi con không?"
Lâm Tiểu Ngọc gật đầu.
"Nhưng con thật sự không có cảm giác gì với cậu ta, con không thích cậu ta chút nào. Bây giờ con chỉ muốn học thật tốt, thi đậu đại học, tìm việc làm ổn định, để mẹ sống những ngày tốt đẹp."
Trương Thiết Quân là học sinh cá biệt trong lớp, suốt ngày tụ tập với mấy đứa con trai không lo học hành, chuyên bày trò trêu chọc con gái.
Cô cũng là một trong những người hay bị cậu ta chọc ghẹo. Cô cực kỳ khó chịu với cậu ta, nhưng có một lần học thể dục, trời rất nóng, cô vừa khát vừa mệt, nhiều bạn trong lớp đều mua kem ăn, còn cô thì không có tiền, chỉ biết nuốt nước miếng nhìn mọi người.
Trương Thiết Quân mua một que kem mời cô ăn. Ban đầu cô định từ chối, nhưng thật sự quá khát, quá nóng, quá thèm, nên đã nhận.
Mấy bạn trong lớp thấy vậy liền trêu ghẹo, nói Trương Thiết Quân thích cô.
Từ đó, Trương Thiết Quân cứ lảng vảng bên cạnh cô, mỗi lần như vậy lại bị bạn bè trêu chọc.
Cô không thích Trương Thiết Quân, nhưng mỗi lần bị trêu, mặt cô lại đỏ lên, cảm thấy vừa xấu hổ vừa khó xử, lại có một cảm giác kỳ lạ khó nói thành lời.
Dần dà, dù rất ghét Trương Thiết Quân, cô lại cảm thấy cậu ta không đến nỗi ghét như vậy, thậm chí còn để ý đến cậu ta.
Nhưng từ khi cô hạ quyết tâm học hành chăm chỉ, thi đậu đại học, để mẹ được sống sung sướng, những cảm giác đó cũng biến mất.
Đối mặt với sự bám riết của Trương Thiết Quân, cô chỉ cảm thấy vô cùng phiền toái.
"Mẹ tin con." Lý Thư Bình vỗ nhẹ tay con gái,"Nhưng nếu tên Trương Thiết Quân kia cứ bám lấy con, có hành động gì quá khích, con nhất định phải nói với mẹ hoặc thầy cô giáo trong trường, mẹ không muốn con bị tổn thương."
Lâm Tiểu Ngọc gật đầu mạnh, thân mật tựa đầu lên vai mẹ, nũng nịu nói: "Mẹ thật tốt với con."
Cô phải tìm cơ hội nói rõ ràng với Trương Thiết Quân, bảo cậu ta đừng bám lấy cô nữa, cô sẽ không bao giờ thích cậu ta.
Tiễn người nhà Trương Khả Hinh xong, Cố Chấn Viễn đang chuẩn bị quay lại thì thấy Tiểu Lưu từ xe cảnh sát bước xuống, tay xách một cái làn đầy rau.
"Cái đó ở đâu ra vậy?"
Tiểu Lưu: "Của đồng chí Lý Thư Bình, để quên trên xe cảnh sát."
"Lý Thư Bình..." Cố Chấn Viễn nhớ ra Lý Thư Bình nói là đi đào rau dại ở bờ sông, còn định làm bánh bao nhân rau trứng.
"Có để lại địa chỉ không?"
Tiểu Lưu gật đầu,"Có ạ, hình như là sân số 23 hẻm Lê Hoa."
Vì mới hỏi nên cậu ta còn nhớ rõ.
"Đưa tôi." Cố Chấn Viễn đưa tay nhận,"Nhà tôi gần hẻm Lê Hoa, tiện thể mang qua cho đồng chí ấy."
Tiểu Lưu đưa làn cho ông.
Lý Thư Bình khoác tay con gái, bước vào sân số 23.
"Tối nay mẹ làm món sườn chua ngọt cho con ăn."
Lưu Minh Hương cùng mấy bà trong sân đang tụm năm tụm ba buôn chuyện, thấy hai mẹ con Lý Thư Bình trở về liền liếc mắt ra hiệu.
Rõ ràng là đang nói xấu sau lưng bà.
Lưu Minh Hương nghe ngóng được chuyện Lý Thư Bình chuyển từ khu gia thuộc nhà máy gang thép về đây, liền gọi đám lắm chuyện trong sân đến tụ tập bàn tán.
Thấy hai mẹ con đi qua, giọng Lưu Minh Hương lập tức cao vút, chua ngoa mỉa mai: