"Tiểu Dã, bình tĩnh lại, thả lỏng, đừng nghe ông ấy chửi." Lệ Vân Thư nhìn Tần Dã đang run rẩy toàn thân, nhẹ vỗ vai an ủi.
Tần Dã cúi đầu, hai tay che mặt, cảm xúc sụp đổ dần được kiềm lại.
"Thím Lệ, không phải cháu không muốn cứu ông ấy, mà là bác sĩ nói... không cứu được nữa rồi."
"Sáng nay ông ấy đang ngủ, bác sĩ tới phòng nói với cháu, khuyên nên ngừng thuốc, đừng điều trị tiếp. Tiếp tục cũng chỉ tốn tiền, thuốc truyền vào đã không còn tác dụng."
"Ông ấy nghe thấy, lại cho rằng cháu không muốn chữa, dù bác sĩ hay cháu giải thích thế nào, ông ấy cũng chẳng chịu nghe."
"Ông ấy cứ khăng khăng là cháu muốn để ông ấy chết, muốn thoát khỏi gánh nặng này."
"Từ sáng đến giờ, vừa mắng vừa khóc lóc, lại còn chửi rủa, cháu sắp phát điên rồi."
Nghe xong, Lệ Vân Thư lập tức bước vào phòng bệnh.
Thấy bà đi, Tần Dã và Lệ Trăn Trăn cũng vội theo sau.
Tần Đại Sơn nhìn thấy Lệ Vân Thư, trong đôi mắt vàng khè như trái tỳ bà chín, lại lóe lên ánh sáng bất ngờ.
"Tôi biết bà, bà là Lý Thư Bình, tiệm bánh chẻo của bà làm ăn tốt lắm, Tần Dã làm ở chỗ bà đúng không? Bà mau cho nó vay tiền, để nó chữa bệnh cho tôi đi..."
"Nó còn trẻ, còn sức, có vay bao nhiêu rồi cũng trả được, trả không hết thì làm công cho bà cả đời cũng được."
Nói xong, ông ta quay sang Tần Dã: "Còn ngẩn ra làm gì, mau đi vay tiền của bà chủ, bảo bác sĩ dùng thuốc tốt nhất cho ta đi!"
"Xin hãy cứu cha, cha không muốn chết đâu..."
Nhìn dáng vẻ Tần Đại Sơn, Lệ Vân Thư chỉ thấy như thể ông ta đang hồi quang phản chiếu.
"Giờ mới sợ chết à? Trước đó thì sao? Tiểu Dã khuyên ông đừng uống rượu, ông có nghe không?"
Tần Đại Sơn sững lại: "..."
"Lúc uống rượu chẳng biết sợ là cái gì, giờ uống đến nát thân, sắp chết thì lại kêu cứu?"
Trên đời đầy rẫy kiểu người như vậy. Khi con cái khuyên giữ gìn sức khỏe thì chẳng nghe, miệng nói 'chết cũng chẳng sao', chỉ ham vui trước mắt. Đến khi bệnh tật kéo tới, cơ thể suy sụp, mới khóc lóc van xin con cứu mạng.
Rồi khi bác sĩ bó tay, bảo về nhà, lại chửi con bất hiếu, hận đời oán người, để lại vết sẹo trong lòng con.
Tần Đại Sơn bị hỏi đến cứng họng, tròng mắt vàng đục nhìn chằm chằm Lệ Vân Thư.
Tần Dã chưa từng khuyên ông ta bớt uống rượu sao? Đã khuyên rồi. Nhưng ông ta nào chịu nghe? Không uống là ngứa ngáy khó chịu, ông ta biết bệnh này do rượu mà ra, nhưng chẳng lẽ vì thế con trai ông ta lại không chữa cho ông ta sao?
"Tiểu Dã, con cứu cha lần này đi, cha mà khỏi rồi, sau này nhất định không uống nữa, con cứu cha đi..."
Tần Dã cúi đầu, giọng khàn: "Tôi nói rồi, tôi không cứu được, ai tới cũng vô ích..."
Tần Đại Sơn nổi giận: "Cái gì mà cứu không được, rõ là mày không muốn cứu tao, đồ súc sinh, tao trước kia... tao..." Nói chưa xong đã ho sặc sụa.