Chương 203.1: Cậu bạn này nhìn có vẻ "lên đời" thật đấy
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:52:06
Bốn giờ rưỡi chiều, Lâm Kiến Thiết đút tay vào túi, cúi đầu, chán nản đá đá mấy hòn đá ven đường.
Anh ta đang chờ, đợi đến năm rưỡi sẽ đến Cung Tiêu Xã nơi Lưu Cầm làm việc để đón cô tan ca rồi cùng về nhà.
Đúng vậy, hôm nay anh ta không đi làm, sáng ra chỉ giả vờ giả vịt đi cùng Lưu Cầm, chia tay nhau ở ngã ba rồi anh ta trực tiếp đến công viên.
Nằm dài cả buổi sáng trên ghế đá trong công viên, sau đó mua đại một cái bánh kếp ở sạp ven đường ăn tạm, rồi cứ lang thang lượn lờ, thế nào mà lượn đến gần chỗ Lưu Cầm làm việc.
"Lâm Kiến Thiết."
Nghe có người gọi mình, Lâm Kiến Thiết quay đầu lại, thấy một người đàn ông đeo kính râm to bản, mặc áo sơ mi hoa, quần ống loe, giày da mũi tròn bóng loáng, kẹp dưới nách một chiếc cặp da.
Người này là ai vậy?
Người đàn ông tháo kính râm xuống: "Sao thế, không nhận ra à? Là tôi, Hách Kiến Nam đây."
Lâm Kiến Thiết trố mắt sững sờ: "Hách Kiến Nam? Cậu là Hách Kiến Nam thật à?!"
Hách Kiến Nam là bạn học cấp hai của anh ta, hồi đó rất nhu nhược, ngồi bàn cuối lớp, mười bốn mười lăm tuổi rồi mà vẫn chảy hai hàng nước mũi, cả lớp thân mật gọi cậu ta là "Hách mũi dãi". Hồi đi học, cả đám cũng hay chọc ghẹo cậu ta.
Sau khi tốt nghiệp cấp hai thì không còn gặp lại nữa.
Cái thằng bạn học ngày xưa bị cả lớp trêu chọc, giờ lại xuất hiện trước mặt anh ta với dáng vẻ của một người thành đạt, cú sốc với Lâm Kiến Thiết không hề nhỏ.
"Tôi thay đổi nhiều vậy sao? Đến nỗi cậu không nhận ra?"
Hách Kiến Nam giơ tay vuốt tóc, để lộ chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay. Ánh nắng chiếu đúng vào mặt đồng hồ, làm lóa cả mắt Lâm Kiến Thiết.
"Cậu... cái này là Rolex à?" Lâm Kiến Thiết chỉ vào đồng hồ hỏi.
Tuy anh ta không có Rolex, thậm chí một chiếc đồng hồ cũng không có, nhưng anh ta nhận ra Rolex.
Vì giám đốc xưởng của anh ta cũng có một chiếc, nghe mấy người trong xưởng nói, đồng hồ Rolex loại rẻ nhất cũng phải tám chín trăm tệ.
Mà loại này không phải cứ có tiền là mua được, còn cần cả phiếu ngoại tệ nữa.
Hách Kiến Nam chu môi phồng má, nhìn chiếc đồng hồ: "Cũng sành sỏi đấy, còn nhận ra là Rolex."
"Giám đốc xưởng tôi cũng có một chiếc Rolex, nhưng không xịn bằng của cậu."
Hách Kiến Nam lắc đầu: "Đó là đương nhiên, của tôi loại này trong nội địa không mua được đâu, hơn hai nghìn đấy."
Hít...
Lâm Kiến Thiết hít vào một ngụm khí lạnh, hơn hai nghìn? Anh ta làm năm năm cũng không kiếm nổi hai nghìn.
"Kiến Nam, cậu làm gì mà khá vậy? Phát tài rồi à?"
Hách Kiến Nam lắc đầu đầy phong thái: "Làm chút buôn bán nhỏ ở miền Nam thôi, cũng chẳng giàu có gì đâu, chỉ kiếm được mấy vạn thôi mà."
Lâm Kiến Thiết trợn mắt: "Mấy vạn mà còn không gọi là giàu? Thế bao nhiêu mới gọi là giàu?"
Hách Kiến Nam đúng là phát tài rồi, nói năng cũng bảnh tỏn hẳn ra.
"Trời nóng thật đấy." Hách Kiến Nam cởi bớt một khuy áo, kéo cổ áo, để lộ sợi dây chuyền vàng to tướng bên trong.
Dây chuyền vàng!
Mắt Lâm Kiến Thiết trợn tròn nhìn chằm chằm.
"Tôi mới làm một năm thôi, cũng chỉ kiếm được chút tiền lẻ vài vạn thôi, còn mấy ông anh bà con của tôi vào nghề trước rồi, giờ người ta kiếm được mấy chục vạn rồi."
Mấy chục vạn!
Đồng tử của Lâm Kiến Thiết co rút.
"Kiến Nam, chúng ta là bạn học cũ, cậu giàu rồi, không nói cho anh em ăn thịt, thì cũng phải cho uống miếng canh chứ."
Lâm Kiến Thiết nhìn Hách Kiến Nam nịnh nọt.
Cái công việc quét nhà vệ sinh ở xưởng may đó, anh ta thực sự không thể làm thêm ngày nào nữa.