Chương 338.1: Tôi cười chị thật buồn cười đó

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:05:35

Từ "bắt nạt" tuy mọi người là lần đầu nghe, nhưng cũng hiểu được nghĩa. Từ này dùng lên người Triệu Tư Vũ thì đúng là quá thích hợp. "Tôi, tôi không có..." Triệu Tư Vũ thiếu tự tin phủ nhận. "Có." Lệ Tiểu Ngọc dứt khoát nói,"Cậu luôn cùng mấy người Vương Mộng trêu chọc, chế nhạo tôi, đó chính là một dạng hành vi bắt nạt." "Các cậu chế nhạo, trêu chọc tôi, tôi còn có thể nhịn. Nhưng các cậu bịa đặt, sỉ nhục mẹ tôi, thì tôi không thể nhịn." "Triệu Tư Vũ, tôi tuy không biết vì sao cậu lại ghét tôi như vậy, nhưng loại người ức hiếp bạn học trong trường như cậu, thật sự rất đáng ghê tởm! Tôi cũng khinh thường loại người như cậu." Lệ Tiểu Ngọc nhìn Triệu Tư Vũ đầy khinh bỉ. Triệu Tư Vũ: "Cậu..." Tiêu Hướng Huệ hít sâu một hơi, nhìn Lệ Vân Thư nói: "Có thể là Tư Vũ nhà tôi đã lỡ lời trước. Nhưng mặc thế nào, con gái chị Lệ Tiểu Ngọc cũng không nên động thủ! Vừa động thủ, tính chất đã khác rồi." "Thế này đi, đã nói Tư Vũ nhà tôi cũng có sai, tôi không so đo nữa. Chỉ cần Lệ Tiểu Ngọc xin lỗi con gái tôi một tiếng, chuyện này coi như xong." Xử lý như thế, bà ta đã nhượng bộ rất lớn rồi, hy vọng người đàn bà này đừng không biết điều. Triệu Tư Vũ: "Mẹ..." Mình bị Lệ Tiểu Ngọc đánh thành ra thế này, chỉ cần Lệ Tiểu Ngọc xin lỗi là xong ư? Tiêu Hướng Huệ lườm con gái một cái. Bà ta nhìn là biết mẹ của Lệ Tiểu Ngọc là một mụ đanh đá không nói lý. Nếu không biết lấy lớn hóa nhỏ, nhỏ hóa không, nhỡ mụ ta thật chạy tới đơn vị của mình làm ầm thì sao? Để lãnh đạo và đồng nghiệp biết con gái mình bịa chuyện bắt nạt bạn ở trường, sau này bà ta còn ngẩng đầu trước họ thế nào? Bà ta không cần thể diện chắc? "Hừ..." Lệ Vân Thư cười lạnh. "Chị cười cái gì?" Nụ cười của Lệ Vân Thư khiến Tiêu Hướng Huệ cảm thấy bị khiêu khích. Lệ Vân Thư: "Tôi cười chị thật buồn cười đó." "Chị..." Tiêu Hướng Huệ tức nghẹn. Lệ Vân Thư nói tiếp: "Con gái bịa chuyện bẩn thỉu về tôi, còn sỉ nhục bắt nạt con gái tôi, vậy mà còn muốn Tiểu Ngọc nhà tôi xin lỗi con gái chị? Đầu óc chị có thể không có bệnh được chắc?" "Với cái đầu như thế mà cũng làm được cán bộ nhà nước?" Trên mặt Lệ Vân Thư đầy vẻ khinh bỉ. Đến hạng người này còn làm được cán bộ, Lệ Vân Thư thấy mình cũng làm được. Tiêu Hướng Huệ nghiến răng: "Con gái chị đánh con gái tôi bị thương như vậy, tôi hoàn toàn có thể đi bệnh viện giám định thương tích, rồi đến Cục Công An kiện con gái chị." "Đến lúc đó, không còn là xin lỗi đơn giản nữa đâu. Nhà chị còn phải bồi thường viện phí, con gái chị nói không chừng còn bị bắt giam vài ngày đấy." Vừa nghe đến chuyện bị bắt, Lệ Tiểu Ngọc lo lắng cắn môi. Lệ Vân Thư ngẩng cằm: "Không cần các người đến công an kiện, bây giờ tôi gọi điện báo công an đây. Kiện con gái các người tội bịa đặt vu khống." "Người trước đó bịa đặt vu khống tôi giống con gái chị, đã vào trại tạm giam bảy ngày. Con gái Triệu Tư Vũ của chị chắc cũng đủ mười sáu tuổi rồi nhỉ? Đủ tuổi chịu trách nhiệm pháp luật rồi." "Còn nữa..." Lệ Vân Thư bổ sung,"Tiểu Ngọc nhà tôi là ra tay trước, nhưng con gái chị cũng đánh trả, lại còn gọi thêm hai đứa đồng bọn đánh Tiểu Ngọc nhà tôi, cái này gọi là hỗn chiến." "Hỗn chiến thì Cục Công An định tính thế nào, có bắt Tiểu Ngọc nhà tôi không? Cái này tôi không rõ. Nhưng tội bịa đặt vu khống của con gái chị, tôi rất có niềm tin có thể cho nó trại giam vào đấy." Tiêu Hướng Huệ trừng to mắt. Vốn tưởng nói đến giám định thương tích, kiện lên công an là doạ được người đàn bà kia.