Chương 13.2: Lâm Kiến Thiết, con có phải do mẹ sinh ra không?

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:31:27

Lâm Kiến Thiết nghiến răng: "Mẹ cũng đâu có quỳ xin lỗi!" "Là tôi không muốn, chứ không phải anh không bắt tôi." Nếu bà chịu, chắc giờ đang quỳ rồi. Lâm Vĩnh Niên tức đập bàn: "Lý Thư Bình, bà làm mẹ mà ác vậy sao? Bà định hủy hoại thằng hai à, nó là con ruột bà đấy!" Lâm Kiến Thiết mắt đỏ bừng, trong lòng uất nghẹn. Mẹ ruột vì tiền mà muốn hại mình. Lý Thư Bình liếc mắt: "Tôi ác chỗ nào? Mẹ tôi gãy chân, không đưa đi bệnh viện, còn quẳng vô viện dưỡng lão, không hỏi han, để mẹ tôi bị bạo hành rồi chết đói trong đó, mới là ác!" Thấy bà im lặng, Lâm Vĩnh Niên tức quá liền ném hết tiền lên người bà: "Tiền, tiền, tiền! Trong mắt bà chỉ có tiền! Đấy, tất cả đây, còn bao nhiêu trong nửa năm tôi trả!" Lý lão thái lạnh lùng nhìn ông ta, lớn tiếng nói: "Tiểu Ngọc, lấy giấy bút, bảo cha con viết giấy vay nợ!" "..." Lâm Vĩnh Niên cảm thấy như đấm vào bịch bông, tức đến dậm chân mấy cái. "Vâng ạ." Lâm Tiểu Ngọc xoay người đi lấy giấy bút. Lý lão thái cúi xuống nhặt từng tờ tiền. Đó là tiền, là phần bà đáng được nhận. Lưu Cầm nhìn đống tiền mà xót ruột. Đáng lẽ ra phải là tiền của họ chứ! Giấy vay nợ do Lý lão thái đọc, Lâm Tiểu Ngọc chép, viết xong Lâm Vĩnh Niên ký tên rồi lăn tay. Lý lão thái xem qua một lượt, hài lòng nhét vào túi. "Con ăn cơm chưa?" Bà hỏi Tiểu Ngọc. Tiểu Ngọc gật đầu: "Con ăn rồi. Trưa nay con nấu, có phần cho mẹ với cha, để con đi bưng lên." "Khoan đã." Lâm Vĩnh Niên nhìn Lý lão thái nói: "Bà không còn là người nhà họ Lâm nữa, không được ăn cơm nhà tôi." Lão già chết tiệt cũng tuyệt tình thật. Lý lão thái thoáng buồn, chỉ thoáng qua rồi biến mất. Kiếp trước bà từng đau đến chết đi sống lại, chút tổn thương này chẳng là gì, không chạm nổi đến lòng bà nữa. "Tiểu Ngọc, ở nhà dọn dẹp đồ của con và mẹ đi, mẹ đến Phòng Quản Lý Nhà hỏi thuê nhà." Lâm Tiểu Ngọc liếc cha một cái,"Vâng" một tiếng. Lý lão thái cầm tiền và giấy tờ, lại rời khỏi nhà. "Tiểu Ngọc, nếu con không muốn đi với mẹ, vẫn có thể ở lại nhà." Lâm Vĩnh Niên nhìn con gái nói. Lâm Tiểu Ngọc bối rối xoắn tay: "Con... con vẫn đi với mẹ. Không thì mẹ một mình cũng tội quá." Lâm Vĩnh Niên hừ lạnh: "Tội cũng là tự bà ấy chuốc lấy!" Ông ta thật sự bị Lý Thư Bình làm tổn thương. Sau này, trừ khi bà quỳ xuống cầu xin, còn không ông nhất định không tái hôn, càng không để bà bước vào cửa nhà họ Lâm. "Con đừng đi theo mẹ. Theo bà ấy thì chẳng sống nổi đâu. Cứ để bà ấy ra ngoài, xem rời khỏi cái nhà này rồi sống được kiểu gì!" Lâm Tiểu Ngọc khẽ gãi má. Nhưng cô nghĩ, cho dù không theo mẹ, ở lại nhà này cũng chẳng có ngày nào yên. Cha chưa bao giờ quan tâm cô, việc nhà ngoài mẹ thì đều là cô làm. Giờ mẹ đi rồi, chắc chắn mọi việc sẽ dồn hết lên cô. Sáng nay cha mẹ đi ly hôn, bếp núc là cô dọn, cơm trưa cũng một mình cô nấu. Anh hai chỉ nói: "Đừng cho ớt vào, chị dâu không ăn." Chị dâu hai chẳng thèm nói một câu. Ăn xong, hai người họ đặt bát đũa xuống rồi về phòng luôn, rửa bát cũng là cô làm. Nhìn cái vẻ của chị dâu hai, chắc chẳng siêng năng gì. E là sau này cũng như chị dâu cả, đồ lót cũng bắt cô giặt. Lâm Tiểu Ngọc không muốn ở lại làm người hầu cho họ đâu.