Chương 139.1: Tôi cứ thấy con bé này giống một người, chị có nhận ra không?

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:45:52

Chiều hôm đó, Vương Đại Mụ đã chuẩn bị sẵn từ sớm, chỉ đợi cháu đích tôn tan học, người nhà tan làm rồi cả nhà cùng đến quán bánh chẻo của Thư Bình ủng hộ khai trương. "Bà ơi..." cháu đích tôn Quân Quân đeo cặp chạy ùa vào nhà. Nó vứt cặp xuống liền nói: "Bà ơi, mau mau đi ăn bánh chẻo ở tiệm bà Lý đi!" "Gấp cái gì, ba cháu với mọi người còn chưa về mà, em cháu đâu?" "Ở phía sau ấy, Triệu Tinh Tinh đấy giống như con rùa ấy, đi chậm rì à." Triệu Quân Quân chu môi than thở. Vương Đại Mụ chỉ có một cô con gái và hai đứa con trai sinh đôi. Hai người con trai lấy vợ cách nhau một năm, con của bọn họ cũng chỉ hơn kém nhau một tuổi. Con trai lớn sinh được Quân Quân, năm nay bảy tuổi, học lớp một. Con trai thứ sinh được Tinh Tinh, năm nay vào lớp mẫu giáo lớn. Hai anh em chúng nó ngày nào cũng cùng đi học, cùng về nhà. Vương Đại Mụ lau mồ hôi trên trán cháu đích tôn: "Là tại cháu tuổi Mão, nên chạy nhanh như thỏ đấy." "Bà, con thật sự tuổi Mão à?" Triệu Quân Quân hỏi. Vương Đại Mụ: "Cháu tuổi Hợi." Triệu Quân Quân: "..." Đến 5 giờ 50, người nhà họ Triệu lần lượt tan làm về đến nhà. Khi đã đủ người, cả gia đình kéo nhau ra khỏi cửa. "Chị Vương, nhà chị kéo nhau đi đâu vậy?" Vợ của kỹ sư Lưu trông thấy liền hỏi. Vương Đại Mụ vuốt lại tóc: "Tiệm bánh chẻo của Thư Bình hôm nay khai trương, nhà tôi đi ủng hộ." "Hôm nay khai trương à? Ở đâu vậy? Đợi ông nhà tôi về, bọn tôi cũng qua." "Cứ đi dọc phố Trường Ninh, tới cuối đường là thấy." "Được, vậy chị đi trước, bọn tôi đến sau." Lại lão thái đang ngồi trước cửa nhặt rau nghe vậy thì nói: "Cái bà Lý Thư Bình ấy thật không ra gì, con rể thì đẩy vào tù, con trai ruột thì đoạn tuyệt quan hệ, còn lão chồng sống với nhau hai mươi mấy năm cũng hành hạ như súc vật." "Người như vậy mà các người còn đến ủng hộ làm gì, không sợ ăn xong đau bụng sao?" Vương Đại Mụ: "Trước kia Thư Bình gói bánh chẻo, bà còn mặt dày đến xin ăn mà có thấy đau bụng đâu, chúng tôi chắc chắn cũng chẳng sao." Trước kia khi Lý Thư Bình bán bánh chẻo, bà Lại này không biết đã bao nhiêu lần mặt dày tới xin ăn thử. "..." Lại lão thái nghẹn họng. "Mẹ, đi thôi." Con trai Vương Đại Mụ là Triệu Vũ thúc giục. Vương Đại Mụ hừ một tiếng, theo con trai ra khỏi sân. Trên đường, gặp ai quen chào hỏi hỏi đi đâu, bà đều nói là đi ăn bánh chẻo nhà Thư Bình, vừa đi vừa quảng bá. "Chị Huệ, nhà chị đi đâu đó?" Chưa ra khỏi hẻm Lê Hoa, đã gặp Trương Kiều đang xách rau, chị ấy chào hỏi với Dư Huệ là con dâu trưởng của Vương Đại Mụ. Dư Huệ liếc nhìn mẹ chồng rồi nói: "Chẳng phải tiệm bánh chẻo của thím Lý khai trương sao? Nhà tôi đi ủng hộ chút." Tiệm bánh chẻo đã khai trương nhanh vậy sao? Sắc mặt Trương Kiều khẽ thay đổi, không nói gì thêm. Dư Huệ: "Chị về nấu cơm đi nhé, chúng tôi đi trước." Nói xong, Dư Huệ vội bước nhanh, đi theo cả nhà. Trương Kiều ngoảnh đầu nhìn bóng lưng cả nhà họ Triệu rời đi, trong lòng nguyền rủa tiệm bánh chẻo của Lý Thư Bình sớm phá sản. Từ 5 giờ rưỡi, quán bánh chẻo đã bắt đầu đón khách. Tần Dã vẫn chưa quay về, Lâm Tiểu Ngọc vừa về nhà đã cất cặp, chạy vào phụ việc. Một chiếc xe jeep dừng bên đường, Cố Chấn Viễn mặc thường phục bước xuống, mở cửa ghế sau và ghế phụ. Bốn người lớn tuổi tóc bạc trắng lần lượt xuống xe. Mẹ Cố đeo kính lão sợi bạc trên cổ, cùng Dư lão thái dìu nhau bước lên lề đường. Mẹ Cố đeo kính lên, ngẩng đầu nhìn biển hiệu tiệm trước mặt.