Chương 28.2: Đừng mong Tuấn Tuấn nhận bà là bà nội

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:32:56

Lâm Vĩnh Niên tức đến đỏ bừng cả mặt: "Bà tưởng tôi thèm đến cái nơi rách nát của bà sao?" Lý Thư Bình bật cười: "Không thèm thì sao ông đến đây?" "Tôi... tôi đến vì Tuấn Tuấn! Tuấn Tuấn là cháu ruột của bà, chúng tôi đều đi làm, con dâu cả nhờ bà trông giúp Tuấn Tuấn, mà bà không chịu. Bà còn xứng làm bà nội nó à?" Lâm Vĩnh Niên chỉ tay quát. Lý Thư Bình: "Tôi không xứng làm bà nội nó thì ông xứng, ông xứng nhất, ông đỉnh cấp xứng, ông xứng như tiên giáng trần vậy đó. Mau nghỉ việc về nhà trông cháu đi, đừng tới nhà tôi phát điên. Tôi với ông không còn quan hệ gì nữa!" Nói xong bà "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại. Suýt chút nữa mũi Lâm Vĩnh Niên đập vào cửa. Ông lùi lại một bước, giận dữ hét lớn: "Lý Thư Bình, bà giỏi lắm, sau này đừng mong Tuấn Tuấn nhận bà là bà nội nữa!" Trong nhà, Lý Thư Bình coi như không nghe thấy, quay lại gọi con gái vào ăn bánh. Chỉ cần bà có tiền, thiếu gì cháu nội tranh nhau nhận bà. Kiếp trước bọn nhỏ thích Lâm Vĩnh Niên làm ông cũng chỉ vì ông có tiền, có thể cho tụi nó thứ chúng muốn. Bà nghỉ việc được hai năm thì Lâm Vĩnh Niên bắt đầu nghi ngờ tại sao trong nhà chỉ còn ít tiền, cho rằng bà tiêu pha bậy bạ, không quản lý được tiền bạc nên không đưa lương cho bà nữa. Chỉ đưa tiền chợ mỗi tuần, mà còn không chủ động, mỗi lần bà hỏi thì lại kêu: "Mới cho rồi mà, sao tiêu nhanh thế, tiêu vào đâu vậy?" Mỗi lần giơ tay xin tiền, bà đều cảm thấy chẳng còn tí tôn nghiêm nào. Lâm Vĩnh Niên gào xong còn đứng lỳ ở cửa sổ một lúc, thấy Lý Thư Bình đang vui vẻ ăn bánh, hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, liền cảm thấy như đấm một cú vào bông, bực bội bỏ đi. Lâm Vĩnh Niên giận đùng đùng quay về nhà, Trương Kiều đang rửa chân cho Tuấn Tuấn, thấy ông về thì vội hỏi: "Cha, mẹ con nói sao ạ?" "Về sau Tuấn Tuấn không còn bà nội nữa!" Lâm Vĩnh Niên tức giận nói. Trương Kiều giật mình, nghe giọng điệu thì rõ ràng là đi nói lý lại bị phản pháo tới mức bốc hỏa về. "Cha, mẹ làm gì cha ạ?" Lâm Kiến Thiết hỏi. Lâm Vĩnh Niên trợn mắt: "Bà ấy thì làm được gì cha? Là cha mắng cho một trận, nói nếu không trông Tuấn Tuấn thì sau này đừng nhận cháu nữa." "Cha mắng mà bà ấy cúi đầu không nói được câu nào." Lâm Vĩnh Niên sĩ diện, đương nhiên không thể nói thật là bị đuổi thẳng ra ngoài, đến miếng bánh cũng không được ăn. Anh em Lâm Quốc Đống liếc nhau, có phần không tin lắm, nếu thật thế thì cha đâu tức đến vậy. Lâm Vĩnh Niên điều chỉnh lại cảm xúc, nhìn Tuấn Tuấn ngoan ngoãn, nói: "Sau này cứ đưa Tuấn Tuấn đến nhà trẻ của nhà máy gang thép đi, chỗ đó cũng ổn. Đưa cho Lý Thư Bình trông, nhỡ bà ấy nổi điên đánh cháu thì sao." Không quên buông thêm một câu nói xấu vợ cũ. Trương Kiều nhìn con trai nhíu mày, cô cũng không muốn gửi con đến nhà trẻ. Ở đó một cô bảo mẫu trông mấy chục đứa, sao trông xuể, lỡ con bị té bị thương là chuyện thường. Nhưng mẹ chồng đến cả chồng cũng không nghe lời, mẹ ruột thì ở xa, cũng chỉ còn cách gửi con thôi. Đêm khuya, Lý Thư Bình rửa mặt xong nằm trên giường, nhắm mắt được một lát thì nghe thấy con gái trở mình, liền hỏi: "Tiểu Ngọc, ngủ chưa con?" "Chưa đâu mẹ, sao thế ạ?" "Con thấy bánh chẻo mẹ gói hôm nay sao?" "Ngon nhất trần đời!" Lâm Tiểu Ngọc đáp chắc nịch, cô tin không ai gói bánh chẻo ngon bằng mẹ mình. "Mẹ tính mở một sạp bán bánh chẻo, con thấy được không?" Lý Thư Bình hỏi. Bà thấy tay nghề gói bánh của mình không tệ, ai từng ăn cũng đều khen ngon. Giờ đây bày sạp bán đồ ăn là cách kiếm tiền ổn định, bà đang nghĩ hay thử mở quầy bánh chẻo trước xem sao.