"Con mẹ mày!" Lâm Kiến Thiết đấm một cú vào mặt Ngưu Nhị Quốc.
"Kiến Thiết, đánh nó, đánh mạnh vào!" Dương Mĩ Phượng còn đứng bên cổ vũ.
Ngưu Đại Quốc và Ngưu Nhị Quốc cùng xông vào đánh nhau với Lâm Kiến Thiết. Một mình Lâm Kiến Thiết tất nhiên không đánh lại hai người, Dương Mĩ Phượng cũng tham chiến, vừa cấu vừa cào hai anh em nhà họ Ngưu.
Lâm Kiến Thiết bị đánh mấy cú vào người và đầu, mắt đỏ ngầu.
Lúc bị Ngưu Nhị Quốc đè xuống đất đánh, anh ta thấy một viên gạch bên cạnh, liền chụp lấy, dùng sức đập mạnh vào đầu Ngưu Nhị Quốc.
"Bốp!"
"Nhị Quốc!"
Lâm Kiến Thiết bị bắt.
Khi bị còng tay, bị áp lên xe, cả người anh ta còn ngẩn ngơ.
"Ơ, anh không phải con trai chị Lý sao?" Tiểu Triệu là người lái xe quay đầu lại nhìn người bị áp lên ghế sau hỏi.
Lâm Kiến Thiết: chị Lý?
"Đúng, tôi là con của Lý Thư Bình, anh quen mẹ tôi đúng không? Tôi không cố ý đâu, là bên kia ra tay trước, các anh có thể thả tôi được không?" Lâm Kiến Thiết vội nói.
Tiểu Triệu lắc đầu: "Không được, cậu đã đập đầu người ta toét máu, còn nói không cố ý à?"
"Tốt nhất cậu cầu trời cho người nhà cậu thuyết phục họ đồng ý hòa giải rút đơn, không thì cứ chờ vào tù giống cậu em vợ cậu đi."
Nghe vậy, cả người Lâm Kiến Thiết bủn rủn.
Tin Lâm Kiến Thiết bị bắt là do Lưu Cầm mang về nhà họ Lâm.
Lâm Vĩnh Niên nghe tin, suýt thì xỉu tại chỗ.
Ông ta lập tức cùng Lâm Quốc Đống đến Cục Công An thăm Lâm Kiến Thiết, biết được là do Lưu Cầm gọi anh ta về nhà họ Lưu giúp cha mẹ vợ ra mặt nên mới đánh người, Lâm Vĩnh Niên tức đến phát điên.
Chửi Lâm Kiến Thiết quá bốc đồng, ra tay không biết nhẹ nặng, lại chửi Lưu Cầm là đồ sao chổi, đã làm dâu nhà họ Lâm rồi mà chỉ nghĩ đến nhà mẹ đẻ.
Nếu không phải cô ta gọi cuộc điện thoại kia, cũng không xảy ra chuyện như thế.
Lâm Kiến Thiết cũng cực kỳ hối hận, trong lòng cũng trách Lưu Cầm gọi cuộc điện thoại đó cho mình.
Anh ta bảo Lâm Vĩnh Niên mau mau đi tìm nhà họ Ngưu hòa giải, kêu họ rút đơn, anh ta không thể ngồi tù được, nếu ngồi tù thì công việc sẽ mất, sau này cũng chẳng ngẩng đầu lên sống nổi.
Lâm Vĩnh Niên mua ít trái cây, giữa đêm đi đến bệnh viện tìm nhà họ Ngưu, hạ mình cầu xin họ rút đơn, tha cho Lâm Kiến Thiết.
Ngưu Nhị Quốc tuy không bị thương nặng lắm, nhưng cũng không nhẹ.
Nhà họ Ngưu bàn bạc một chút, ra điều kiện hai ngàn đồng, khi nào đủ tiền thì họ rút đơn, thiếu một xu cũng không được.
Gần mười giờ, nhà họ Lâm vẫn còn sáng đèn.
"Nhà họ Ngưu nói rồi, hai ngàn đồng, thiếu một xu cũng không được. Tôi với mấy đứa cũng biết nhau mà, giờ hai mươi đồng còn chẳng có nổi."
"Con cả, hai vợ chồng con có thể đưa ra được bao nhiêu?" Lâm Vĩnh Niên nhìn vợ chồng Lâm Quốc Đống hỏi.
Hai vợ chồng liếc nhau, câu hỏi này khó trả lời.
Lâm Vĩnh Niên thấy họ không nói gì thì cau mày: "Hai đứa đừng nói là không có tiền nhé, hai đứa kết hôn bao nhiêu năm nay, trong nhà đâu có bắt đóng tiền sinh hoạt. Một tháng không nói nhiều, hai mươi đồng chắc chắn là dành dụm được."
"Quốc Đống, Kiến Thiết là em ruột anh, giờ nó xảy ra chuyện, anh không thể không giúp."
Lâm Quốc Đống do dự: "Tụi con cũng có chút, nhưng không nhiều..."
Trương Kiều đạp anh ta một cái, cắt lời, mở miệng nói: "Cha, thằng hai với Lưu Cầm là vợ chồng, cũng vì Lưu Cầm gọi nó về nhà mẹ đẻ giúp cha mẹ vợ ra mặt mới xảy ra chuyện. Cha nên hỏi trước, Lưu Cầm với cha mẹ cô ta có thể đưa ra bao nhiêu tiền!"
Chứ không phải vừa mở miệng đã hỏi vợ chồng cô ta có thể đưa bao nhiêu.
Nhà cô ta đâu có nợ Lâm Kiến Thiết, số tiền chắt chiu vất vả dành dụm được, dựa vào đâu mà phải bỏ ra để đền thay cho Lâm Kiến Thiết!