"Em gái, em nhảy đẹp lắm!" Lệ Bác Văn là người đầu tiên khen.
Lệ Bác Diễn: "Không ngờ em biết nhảy đấy nha!"
Lệ Vân Thư cầm cốc trà uống một ngụm, nhìn Cố Chấn Viễn mỉm cười:
"Chủ yếu là nhờ Chấn Viễn dẫn giỏi. Hồi còn trẻ, nhà máy em hay tổ chức hội diễn giao lưu, em cũng từng tham gia vài lần, nên học được sơ sơ."
"Nhưng mà hơn hai mươi năm không nhảy rồi, cứ tưởng là quên sạch rồi, ai ngờ theo nhạc vẫn nhảy được."
"Thư Thư nhà chúng ta giỏi quá!" Dư lão thái nắm tay con gái, mặt đầy tự hào.
Con gái bà đúng là giỏi giang, bánh chẻo ngon, nhảy cũng đẹp!
Bản nhạc thứ hai vang lên, Lệ Bác Diễn mời em gái nhảy bản tiếp theo.
Dư lão thái, Lệ Lão, vợ chồng Lệ Bác Văn cũng cùng nhau bước ra sàn nhảy.
"Tiểu Ngọc, mình cũng đi nhảy nhé!" Lệ Trăn Trăn kéo tay Lệ Tiểu Ngọc.
Người kia vội xua tay: "Em không biết nhảy."
"Không sao, không biết thì học, chị dạy cho. Đi nào-" Cô kéo mạnh, đưa em họ vào sàn nhảy.
Kết thúc điệu nhảy thứ hai, Lệ Vân Thư bị giẫm trúng chân ba lần, tuy không nặng nhưng cũng đau.
Anh cả quả nhiên không hề nói quá...
Điệu thứ ba và thứ tư, bà nhảy với anh cả và cha mình, không bị giẫm thêm phát nào.
Nhảy xong bốn điệu, Lệ Vân Thư ngồi xuống uống nước nghỉ ngơi.
Nhân viên phục vụ đã dọn sạch đĩa bát, thay bằng nước hoa quả và trái cây.
Khi điệu thứ năm kết thúc, bản nhạc thứ sáu vang lên, Phùng An Quốc đi tới trước mặt Lệ Vân Thư, chìa tay:
"Đồng chí Lệ Vân Thư, có thể mời cô nhảy một bản được không?"
Lệ Vân Thư sững lại, sau đó mỉm cười đưa tay: "Tất nhiên là được."
Cố Chấn Viễn nhìn bóng hai người bước vào sàn nhảy, đang ăn dưa hấu mà lông mày khẽ nhíu lại.
"Chấn Viễn." Lệ Lão gọi.
"Dạ?" Cố Chấn Viễn hoàn hồn,"Sao vậy bác Lệ?"
Lệ Lão nhìn vỏ dưa hấu trong tay anh, nói: "Cháu ăn dưa hấu mà không nhả hạt à?"
Cố Chấn Viễn cúi nhìn mảnh vỏ, thịt đã bị ăn sạch từ khi nào không hay, cũng chẳng nhớ mình có nhả hạt hay không.
"Ờm... dạ... Cháu không thích nhả hạt."
Lệ Lão thở dài cảm khái: "Đúng là người trẻ, dạ dày tốt, bọn bác lớn tuổi ăn thế này là khổ đó, dễ bị táo bón lắm."
Cố Chấn Viễn: "..."
Buổi tiệc kéo dài đến ba giờ chiều mới kết thúc. Lệ Vân Thư cùng người nhà đứng ở cổng khách sạn tiễn khách.
"Anh Trâu, lần sau gặp lại nhé."
"Bác Vương đi cẩn thận ạ..."
"Chị Hứa rảnh thì nhớ liên lạc nhé..."
Lưu Kiếm xách cặp tài liệu đi cùng giám đốc nhà máy ra khỏi khách sạn Kinh Thị, vừa tới cổng thì thấy có người đang đứng trước cửa tiễn khách. Những vị khách bước ra từng người từng người đều trông rất không tầm thường.
Anh ta không nhịn được nhìn kỹ hơn, chợt thấy một gương mặt quen thuộc trong đám người đang đứng tiễn.
Anh ta còn đang định nhìn rõ hơn thì giám đốc phía trước quay đầu thúc giục: "Lưu Kiếm, nhìn cái gì thế? Đi thôi."
"Vâng." Lưu Kiếm đành không nhìn nữa, vội vàng bước nhanh đuổi theo giám đốc.
Lưu Kiếm?
Nghe thấy cái tên quen thuộc ấy, Lệ Vân Thư khẽ rướn cổ nhìn theo, chỉ thấy một thanh niên mặc sơ mi xanh, xách cặp tài liệu đang bước xuống bậc thang.
"Em nhìn gì thế?" Lệ Bác Diễn hỏi.
Lệ Vân Thư thu lại tầm mắt, lắc đầu: "Không có gì."
Tiễn hết khách, người nhà họ Lệ cùng nhau lên xe trở về nhà.
Có lẽ vì nhảy nhiều nên hơi mệt, Lệ Vân Thư ngủ gật luôn trên xe, về đến nhà mới tỉnh.