Chương 246.2: Đánh cho mặt hắn nở đầy hoa đào, cho hắn biết hoa vì sao mà đỏ!

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:56:29

Vừa vào cổng, dắt xe đỗ xong, Lệ Vân Thư liền cười gọi một bà cụ: "Bác ơi, cho hỏi nhà cục trưởng Hầu ở lầu mấy, phòng nào ạ?" Bà cụ tóc bạc phơ liếc nhìn nhóm người một cái, thấy dắt theo ba đứa nhỏ tầm mười tám mười chín tuổi, tưởng là tới tìm cục trưởng Hầu nhờ vả gì đó. Ban đầu còn định không nói, nhưng nghe tiếng "Bác ơi" ngọt xớt ấy thì mát ruột, liền vui vẻ chỉ đường. "Ngay tòa nhà phía trước, phòng 101." "Bác ơi, cảm ơn bác nhiều nhé." Lệ Vân Thư cảm ơn rồi dẫn ba đứa nhỏ đi theo hướng bà cụ chỉ. Bà cụ nhìn theo bóng lưng Lệ Vân Thư, cười nói: "Cô em này cũng biết ăn nói đấy chứ." Tay chắp sau lưng, vừa đi ra cổng vừa ngân nga hát. Hầu Vĩnh Xương ăn trưa xong thì nằm xem ti vi, xem được một lúc thì nhớ lại cái tát sáng nay đánh Lệ Trăn Trăn ở bệnh viện, trong lòng hơi lo. Nghe đâu ông nội cô ta là tư lệnh, cha cũng là quân trưởng, hắn đánh cô ta như vậy, nhà họ có tìm hắn tính sổ không? Sáng nay hắn vốn đến thăm thằng bạn thân gãy chân đang nằm viện, đi ngang quầy y tá thì nghe có người gọi "bác sĩ Lệ", hỏi cô có bạn trai chưa. Hắn lập tức nghĩ: có khi nào là cô bác sĩ họ Lệ mà lúc đầu đồng ý đi xem mặt, rồi lấy lý do bận ca mổ hẹn sau? Sau đó lại nói dối có người yêu rồi? Khi nghe cô trả lời chưa có bạn trai, hắn giận tím mặt, biết chắc đó là Lệ Trăn Trăn, liền nổi cơn điên, không thèm nghĩ nhiều đã tát cô ta một cái. Hắn cho rằng cô ta khinh thường hắn, cố tình đùa giỡn hắn. "Rõ ràng là cô ta sai, dù là tư lệnh hay quân trưởng cũng không thể không nói lý chứ." Hầu Vĩnh Xương tự an ủi. Con gái quân trưởng thì sao? Con gái quân trưởng cũng không thể xem thường người khác, đùa bỡn tình cảm người ta! "Cộc cộc cộc..." Tiếng gõ cửa vang lên. "Bà Vương, ra mở cửa đi." Nghe thấy tiếng gõ, Hầu Vĩnh Xương chẳng buồn nhúc nhích, gọi vọng ra phía phòng chứa đồ. Giúp việc Vương từ đó đi ra, bước đến cửa nhìn mấy người bên ngoài rồi hỏi: "Xin hỏi các vị tìm ai?" "Chào chị, xin hỏi Hầu Vĩnh Xương có nhà không ạ?" Lệ Vân Thư cười hỏi, giọng điệu cực kỳ lễ phép. "Có, các người là ai? Tìm cậu ấy có việc gì?" "Chị gọi cậu ấy ra là biết ngay thôi." Lệ Vân Thư cười tươi đáp. Bà Vương ngắm nghía Lệ Vân Thư mấy lần, thấy người này lễ độ nên cũng không cảnh giác, quay vào gọi: "Vĩnh Xương, có người tìm cậu." Hầu Vĩnh Xương: "Tìm tôi?" "Ai thế?" Bà Vương: "Tôi cũng không biết, cậu tự ra mà xem." Hầu Vĩnh Xương "chậc" một tiếng, từ ghế salon đứng dậy, xỏ dép vừa đi về phía cửa vừa lầu bầu hỏi. "Ai thế?" Lệ Vân Thư đẩy Lệ Trăn Trăn đứng sau lưng mình. Đợi Hầu Vĩnh Xương bước ra, hắn thấy ba người lạ hoắc. "Các người là ai? Tìm tôi làm gì?" Hắn nhăn nhó. Lệ Vân Thư cười, bước lên hai bước, thừa lúc hắn không phòng bị liền vươn tay túm lấy tóc hắn, lôi thẳng ra khỏi nhà. Lệ Triển Tường nhanh chân tung cú đá vào sau đầu gối hắn. Hầu Vĩnh Xương còn chưa hiểu chuyện gì đã bị lôi tuột ra hành lang, quỳ sụp xuống đất. Ngay sau đó là cơn mưa tát giáng xuống mặt hắn không thương tiếc. "Tìm anh làm gì? Anh làm gì còn không nhớ chắc? Đồ chó chết!" "Mẹ anh không dạy anh là không được đánh vào mặt con gái à? Đồ con rùa không cha dạy mẹ bồng!" Lệ Vân Thư vừa chửi vừa vung tay tát. Bà Vương đứng đơ như tượng, mất vài giây mới hoàn hồn, liền hét lên: "Phu nhân!"