Lệ Tiểu Ngọc nghe Bình Linh Phương nói mẹ mình là đồ bán bánh chẻo hôi hám, lập tức nổi giận.
Lớn tiếng mắng: "Bà mới hôi, cả nhà bà đều thối không chịu nổi, cái mùi trong miệng bà xông lên khiến tôi muốn ói."
"Cháu..." Bình Linh Phương giận dữ, giơ tay định tát Lệ Tiểu Ngọc.
Lệ Tiểu Ngọc tóm lấy cổ tay bà ta một cách dứt khoát.
Bình Linh Phương trừng Lệ Tiểu Ngọc, rút tay mình, nhưng không rút ra được.
Hử, con nhóc hôi hám này lực còn khá lớn.
"Đồ không biết xấu hổ không có giáo dục, mau buông tay ta ra."
Lệ Tiểu Ngọc không những không buông, tay còn nắm chặt thêm: "Đồ bà già thần kinh có vấn đề, miệng thì thối hoắc, đúng là không có phẩm hạnh gì."
Bình Linh Phương: "Cháu..."
"Buông dì Bình ra." Triệu Tư Vũ xông lên giúp.
Lệ Tiểu Ngọc giơ chân lên, thẳng một cú đá vào đầu gối cô ta.
Triệu Tư Vũ "ôi" một tiếng, ngã xuống đất.
"Còn dám đánh người, thật là làm phản rồi." Bình Linh Phương dùng tay đeo túi, cầm túi da đập vào đầu Lệ Tiểu Ngọc.
Lệ Tiểu Ngọc nghiêng đầu né một cái, nhưng diện tích túi da quá lớn, đầu cô vẫn bị đập trúng.
Cô trực tiếp cho Bình Linh Phương hai quyền vào bụng, dùng lực vứt bỏ tay bà ta.
Bình Linh Phương đang mang giày cao gót, lập tức mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
"Ối..." Bình Linh Phương phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Hàn Giác Tân vốn cũng đang xuống lầu, xem cha mẹ mình đã tới chưa.
Vừa xuống đến nơi, cậu liền thấy ở tầng một có một đám người lớn đang vây lại, đi tới xem, phát hiện ra là Lệ Tiểu Ngọc và mẹ Vu Cảnh Minh đang xô xát.
Cậu lập tức quay đầu, chạy lên lầu báo tin: "Vu Cảnh Minh, không hay rồi, mẹ cậu đánh nhau với Lệ Tiểu Ngọc!"
"Cái gì?" Học sinh trong lớp đều kinh hô lên.
Vu Cảnh Minh tâm trạng không tốt, đang thẫn thờ, lại không có phản ứng.
"Vu Cảnh Minh, mẹ cậu đánh nhau với Lệ Tiểu Ngọc." Bạn nam phía sau đẩy vai Vu Cảnh Minh.
Vu Cảnh Minh lúc này mới tỉnh lại: "Cậu nói gì?"
"Mẹ cậu đánh nhau với Lệ Tiểu Ngọc!" Bạn nam phía sau áp sát tai cậu mà gào lên.
Vu Cảnh Minh bị hét ù cả tai, không phải, mẹ mình sao lại đánh nhau với Lệ Tiểu Ngọc chứ?
Học sinh trong lớp nghe nói Lệ Tiểu Ngọc và mẹ Vu Cảnh Minh đánh nhau, đều chạy ùa ra khỏi lớp học.
Ngay cả Trịnh Thanh Thanh đến kỳ kinh, bụng đau mặt tái nhợt, cũng cắn răng bước ra khỏi lớp.
"Còn dám đánh tôi?" Bình Linh Phương ngồi trên đất, ôm bụng, tức đến thở không ra hơi.
Bà ta hơn bốn mươi tuổi, lại bị một cô nhóc đánh, điều này thật quá xấu hổ.
"Con bé này, thật là vô giáo dục, không những mắng người lớn, mà còn dám đánh cả người lớn? Cháu có biết cái gọi là tôn trọng bề trên không?" Một phụ huynh nam trung niên lắc đầu nhìn Lệ Tiểu Ngọc giáo huấn.
"Một cô bé còn đánh người lớn, thật là quá không ra thể thống."
"Đúng vậy..." Các phụ huynh khác cũng hùa theo.
Lệ Tiểu Ngọc cười lạnh: "Bà ta mắng tôi đánh tôi, tôi sao không được cãi lại đánh trả? Còn bề trên, tôi không ăn cơm bà ta không uống nước bà ta, bà ta cũng không phải họ hàng nhà tôi, tôi sao phải tôn trọng bà ta? Bà ta xứng đáng không?"
Triệu Tư Vũ đỡ Bình Linh Phương đứng dậy.
Bình Linh Phương chỉ vào mũi Lệ Tiểu Ngọc nói: "Tôi muốn gặp phụ huynh cháu, tôi muốn hỏi mẹ cháu, đã dạy con gái không biết liêm sỉ và thô lỗ vô giáo dục như thế nào!"
Lệ Tiểu Ngọc: "Bà muốn gặp mẹ tôi? Tôi còn muốn gặp mẹ của bà đây, tôi cũng muốn hỏi bà ấy, đã dạy bà không có phẩm hạnh, trong đầu ngày ngày tưởng tượng người khác quyến rũ con trai bà như thế nào."
"Con trai bà trong mắt bà là bảo bối, trong mắt tôi chẳng là gì cả!"
Vu Cảnh Minh chạy xuống lầu, vừa vặn nghe thấy Lệ Tiểu Ngọc nói những lời này.
Cậu ta lạnh mặt tiến tới, nhìn Lệ Tiểu Ngọc nói: "Sao cậu lại có thể nói chuyện với mẹ tôi như vậy!"
"Vu Cảnh Minh cậu có bệnh à?" Lệ Tiểu Ngọc nhìn Vu Cảnh Minh nói: "Mẹ cậu nghe lời Triệu Tư Vũ, cứ nói tôi quấy rầy cậu, quyến rũ cậu, còn đánh tôi."Tôi nói chuyện với bà ta như vậy thì sao? Tôi không lôi tổ tông tám đời cả nhà cậu ra mắng một trận đã là may mắn lắm rồi."
"Vu Cảnh Minh, vừa hay cậu đến, cậu tự nói với mẹ cậu đi? Tôi có quấy rầy cậu không?"
Vu Cảnh Minh: "..."
Chuyện này bảo cậu ta phải nói thế nào đây, nếu cậu ta nói "không", thì người phải xấu hổ chính là cậu ta và mẹ cậu ta.
"Cậu nói đi!" Lệ Tiểu Ngọc nhìn Vu Cảnh Minh thúc giục.
Bình Linh Phương kéo tay con trai Vu Cảnh Minh, nhìn Lệ Tiểu Ngọc nói: "Con trai tôi không nói, đó là giữ thể diện cho cháu."Cháu quấy rầy Cảnh Minh nhà tôi, ảnh hưởng đến việc học của nó đã đành, cháu còn dám đánh người trong trường, cháu hoàn toàn là một đứa con gái lưu manh."
"Các phụ huynh." Bình Linh Phương nhìn tất cả phụ huynh nói: "Bây giờ đã là năm thứ hai cấp ba rồi, sang năm tháng bảy là kỳ thi đại học rồi, đây là thời điểm vô cùng quan trọng đối với con cái chúng ta."
"Chúng ta tuyệt đối không thể cho phép loại con gái lưu manh, không chịu học hành, chỉ biết quyến rũ bạn trai này ở lại trường, làm ảnh hưởng tới việc học của con cái chúng ta, từ đó ảnh hưởng đến kỳ thi đại học và cả cuộc đời của chúng."
Học sinh lớp Một vừa chạy đến tầng một, liền nghe thấy Bình Linh Phương nói lời này.
Khoan đã, bà ta nói ai là đồ con gái lưu manh không chịu học hành, chỉ biết quyến rũ bạn trai nhỉ?
"Tôi đề nghị mọi người cùng đi tìm hiệu trưởng, yêu cầu nhà trường, đuổi học đứa con gái lưu manh này, trả lại cho trường học một bầu không khí trong sạch."
Bình Linh Phương vung tay hô hào, còn có mấy phụ huynh, cùng hưởng ứng theo.
"Đi, đi tìm hiệu trưởng."
"Xác thực không thể để loại con gái lưu manh này ở lại trường."
"Loại này không chịu học, lại ở trường tằng tịu lung tung, ảnh hưởng người khác, đáng bị đuổi học."
Nghe những lời này, Lệ Tiểu Ngọc không những không chút sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy hơi phấn khích.
"Không phải, mọi người muốn đuổi học ai vậy?" Hàn Giác Tân lớn tiếng hỏi.
"Nó." Một phụ huynh chỉ Lệ Tiểu Ngọc nói.
"Dựa vào cái gì? Mấy người dựa vào cái gì yêu cầu nhà trường đuổi học Tiểu Ngọc?" Trịnh Thanh Thanh mặt tái nhợt, đứng phía sau Lệ Tiểu Ngọc.
Triệu Tư Vũ quay mặt sang một bên không nói gì.
Mẹ Dương Ninh nói: "Bởi vì với tư cách là học sinh, lại không chịu học hành, ở trường quấy rầy Vu Cảnh Minh, ảnh hưởng đến việc học của người ta, khiến thành tích học tập của người ta sa sút đã đành."Mẹ Vu Cảnh Minh nói nó, nó còn mắng và đánh mẹ Vu Cảnh Minh. Loại học sinh này chính là con gái lưu manh, đương nhiên nên đuổi học!"
"Mẹ nói gì vậy?" Dương Ninh nhìn mẹ mình lớn tiếng nói: "Bạn Lệ Tiểu Ngọc là thủ khoa toàn khối của bọn con đấy!"
"Ai là Lệ Tiểu Ngọc?" Mẹ Dương Ninh hỏi.
Học sinh lớp Một đều chỉ Lệ Tiểu Ngọc nói: "Bạn ấy, bạn ấy là Lệ Tiểu Ngọc."
"Bạn ấy là học sinh có thành tích tốt nhất khối lớp 11 của bọn con, mọi người còn muốn nhà trường đuổi học bạn ấy, mọi người phát điên rồi sao!"
"Ai muốn đuổi học Tiểu Ngọc nhà tôi?"
Lời nói của học sinh vừa dứt, một giọng nam trầm ấm đầy uy nghiêm liền vang lên.
Giọng nói này nghe thực sự quá có uy lực, khiến người ta không thể phớt lờ, tất cả mọi người đều không khỏi ngẩng đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Chỉ thấy một người đàn ông trung niên đội mũ quân đội, khoác chiếc áo bông màu xanh lục, cao hơn một mét tám, gương mặt lạnh lùng cương nghị, toàn thân toát lên khí thế, bước chân vững chãi tiến lại.
Lệ Tiểu Ngọc mắt sáng lên: "Cậu!"