Chương 70.1: Dù bà ấy có muốn rút đơn, thì vụ án này cũng không thể rút được!
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:38:52
Nhìn thấy Cố Chấn Viễn, Dương Mĩ Phượng không khỏi siết chặt bàn tay con gái đang nắm lấy mình, chính là người này hôm qua đã dẫn người đến nhà bắt Tiểu Dũng đi.
"Đội trưởng Cố." Lý Thư Bình thấy ông liền định đứng dậy, nhưng ông biết chân bà bị thương, liền giơ tay ra hiệu bà cứ ngồi.
"Đội trưởng Cố, sao đồng chí lại tới đây?"
Cố Chấn Viễn ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người trong phòng, cuối cùng dừng lại trên người Lý Thư Bình:
"Toàn bộ đối tượng liên quan đến vụ án đều đã bị bắt, tôi đến để thông báo với đồng chí, mời chị tới đồn công an làm thủ tục nhận diện và xử lý tiếp theo. Tuy nhiên..."
Giọng ông bỗng chuyển lạnh: "Xem ra bây giờ đồng chí có vẻ... hơi bận?"
Lý Thư Bình: "Rảnh, rất rảnh. Đợi bọn họ ký xong giấy đoạn tuyệt là tôi đi theo đi ngay."
"Đoạn tuyệt?" Cố Chấn Viễn liếc mắt nhìn một vòng nhà họ Lâm và nhà họ Lưu.
Lâm Vĩnh Niên thở dài: "Trong mấy người gây rối hôm qua, có một đứa là con nhà thông gia. Thằng bé đó cũng không phải cố ý, nhưng Lý Thư Bình thì nhỏ nhen, do chút mâu thuẫn trước đây mà nhất quyết đẩy con nhà người ta vào tù."
Cố Chấn Viễn lập tức hiểu, người này là chồng cũ của đồng chí Lý Thư Bình, còn hai thanh niên kia nhìn giống ông ta, chắc là con trai của họ.
Lâm Vĩnh Niên ra vẻ bất đắc dĩ: "Chúng tôi đã khuyên bảo hết lời, năn nỉ cũng đã năn nỉ, bà ấy cứ không chịu rút đơn.
Đồng chí công an, anh là người hiểu lý lẽ nhất ở đây, anh giúp khuyên bà ấy với, chẳng lẽ chỉ vì chút chuyện nhỏ mà để con nhà thông gia ngồi tù sao? Anh nói xem có đúng không?"
Lâm Vĩnh Niên nghĩ đội trưởng công an là đàn ông, chắc sẽ hiểu chuyện.
"Chuyện nhỏ?" Sắc mặt Cố Chấn Viễn chợt tối sầm.
Thấy Cố Chấn Viễn đổi sắc, tim Lâm Vĩnh Niên chợt thắt lại.
"Cưỡng đoạt tài sản, đập phá, cướp bóc, cố ý gây thương tích. Mấy tội này tội nào cũng từ ba năm trở lên!"
"Con nhà thông gia thì sao? Là người thân thì gây tổn hại cũng không phải chịu trách nhiệm pháp luật à?" Giọng Cố Chấn Viễn trầm xuống.
"Chính vì có quá nhiều người suy nghĩ như các ông, nên những năm gần đây mới có nhiều thanh niên phạm pháp như thế!"
"..." Mặt mũi Lâm Vĩnh Niên đỏ bừng, khoé miệng giật giật, xấu hổ đến cực điểm nhưng vẫn cố vớt vát: "Chẳng... chẳng phải cũng chưa gây ra hậu quả gì nghiêm trọng mà."
Cố Chấn Viễn cau mày nhìn ông ta: "Chưa nghiêm trọng?"
Nghe giọng phản vấn, tim ông ta lại thắt thêm một lần nữa.
"Chấn động não, nhiều vết thương phần mềm khắp người, còn bị choáng do hoảng sợ dẫn đến tim đập nhanh, loạn nhịp và cao huyết áp.
Thêm nữa là thiệt hại tài sản gần sáu trăm đồng. Mấy người gọi thế là chưa nghiêm trọng?"
"Vậy trong mắt các người, thế nào mới gọi là nghiêm trọng? Phải gãy chân gãy tay, vỡ đầu máu chảy đầm đìa, nằm liệt giường không sống nổi thì mới gọi là nghiêm trọng à?" Ánh mắt ông nhìn xoáy thẳng vào ba cha con họ Lâm.
Thật sự là quá đáng, người thân máu mủ mà không hề lo lắng cho Lý Thư Bình bị hại, ngược lại còn đứng về phía kẻ gây hại để ép bà rút đơn.
Đầu óc họ đúng là có vấn đề!
"..."
Ba cha con nhà họ Lâm nghẹn lời, chỉ biết há miệng thở dốc, lúng túng không nói nổi câu nào.
"Người các ông nói đến, con nhà thông gia, chắc là Lưu Dũng." Cố Chấn Viễn liếc nhìn Dương Mĩ Phượng.
"Theo lời khai của bốn đối tượng còn lại, chính Lưu Dũng là người đề nghị cả nhóm đến quán bánh chẻo của Lý Thư Bình để tống tiền. Ngay cả con ruồi bỏ vào bát cũng là hắn chuẩn bị.
Nếu không phải do Lưu Dũng chỉ điểm, bọn họ căn bản không biết ở ngõ Hoa Lê có quán bánh chẻo, càng không thể vượt cả khu để sang đây gây chuyện."
"Lưu Dũng là chủ mưu của vụ án này!"
Ba cha con họ Lâm sững sờ nhìn hai vợ chồng Dương Mĩ Phượng, chuyện này hoàn toàn không giống lời bọn họ nói.