Chương 365.2: Phá được một vụ lớn

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:08:17

Chính hắn đã đẩy cả băng vào chỗ chết. Bị quá nhiều ánh nhìn căm tức chiếu tới, Lục Thường Dũng nuốt nước bọt, co người lại, chỉ mong trời mau sáng để cậu hắn đến cứu. Ngoài phòng giam, Cố Chấn Viễn cùng tổ trực ban lập tức triển khai hành động. Đội hình sự phá ổ chứa của băng Long Hổ, bắt sống nhiều thành viên, thu giữ hơn ngàn tờ tạp chí khiêu dâm và hàng trăm băng nhạc cấm. Đại ca Lục Thường Minh cũng bị bắt ngay trong giấc ngủ, cửa bị phá tung, tay bị còng lạnh ngắt. Hắn còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị áp lên xe. Tới khi trời chưa sáng, toàn bộ thành viên chủ chốt của băng Long Hổ đã bị bắt gọn. Sáng tám giờ rưỡi, Thân Hồng Huy thong dong đạp xe đến Cục, miệng còn ngân nga tiểu khúc. Vừa bước qua cổng đã thấy ai nấy bận rộn, không ai chào lấy một câu "Chào Phó đội trưởng Thân". Hắn chau mày, định đi về khu làm việc của đội trị an, thì thấy Cố Chấn Viễn từ trên tầng đi xuống, tay cầm tập hồ sơ. "Đội trưởng Cố, chào buổi sáng! Nhìn quầng mắt anh kìa, chắc lại thức trắng đêm phá án rồi hả?" Cố Chấn Viễn liếc hắn, mỉm cười lạnh: "Phải, vừa phá xong một vụ lớn." Thân Hồng Huy giơ ngón cái: "Không hổ là đội trưởng Cố! Lại lập công lớn nữa rồi, thăng chức đến nơi thôi!" Nghe xong, mấy người xung quanh khẽ nhìn nhau, nếu hắn biết "vụ lớn" ấy là vụ gì, e chẳng còn nói nổi câu đó. "Thân Hồng Huy, Cục trưởng gọi anh lên phòng." Tiểu Nghiêm, thư ký của Cục trưởng, đứng ở đầu cầu thang nói vọng xuống. Trong mắt Thân Hồng Huy thoáng lộ vẻ khó chịu, nhưng vẫn cười: "Tôi lên ngay." Trong bụng hắn nghĩ, thằng Nghiêm này thật không biết phép tắc, chỉ là nhân viên quèn mà dám gọi thẳng tên hắn, quên mất hắn là Phó đội trưởng à? Lên tầng hai, hắn gõ cửa. "Vào đi." Vừa đẩy cửa, hắn sững người, không chỉ Cục trưởng có mặt, mà Phó cục trưởng cũng ở đó, sắc mặt cả hai đều nghiêm nghị. Tim hắn chợt thắt lại, linh cảm có điều chẳng lành. Cùng lúc đó, tại trường học. Triệu Tư Vũ đeo cặp, vừa cùng Vu Cảnh Minh bước vào lớp thì Vương Mộng đã hớn hở vẫy tay: "Tư Vũ, mau qua đây, tin nóng nè!" Triệu Tư Vũ cau mày bước tới: "Tin gì?" Giang Bích Xuân hứng khởi nói: "Nghe người lớp Ba nói, tối qua Lục Thường Dũng dẫn cả đám lưu manh chặn đường đánh Lệ Tiểu Ngọc với anh cậu ấy!" Nghe vậy, Vu Cảnh Minh đang đi ngang lối giữa khựng lại, liếc nhìn Triệu Tư Vũ rồi mới về chỗ ngồi. "Thật à?" Triệu Tư Vũ giả vờ thờ ơ, ngồi xuống, nhét cặp vào ngăn bàn. "Chuyện này cậu không biết trước sao?" Vương Mộng nghi ngờ hỏi. Triệu Tư Vũ nhíu mày, giọng có phần tức: "Liên quan gì đến tớ? Sao tớ phải biết trước? Cậu nói năng buồn cười thật." Vương Mộng và Giang Bích Xuân nhìn nhau, hai người vốn tưởng cô biết từ trước cơ. Vương Mộng nói nhỏ: "Ai cũng bảo Lục Thường Dũng vì thích cậu nên mới giúp cậu báo thù, dẫn người đi chặn họ." "Lục Thường Dũng thích tôi là việc của hắn, tôi chưa bao giờ thích hắn. Hắn chặn Lệ Tiểu Ngọc là hành động cá nhân của hắn, chẳng liên quan gì đến tôi hết." Triệu Tư Vũ ra sức phủi sạch mọi dính líu của mình với chuyện này.