Chương 250.1: Tôi thì có mặt mũi chắc?

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:56:49

Trịnh Quốc Bình chỉ vào mũi Lệ Vận Thù mắng: "Lệ Trăn Trăn không muốn yêu đương, không muốn xem mắt thì ngay từ đầu cô phải nói thẳng, đừng đồng ý giới thiệu bọn họ gặp nhau! Cô lừa người ta làm gì?" "Lúc trước chẳng phải tôi cũng sợ, nếu từ chối nhà họ Hầu, họ sẽ nghĩ nhà họ Lệ chúng ta coi thường nhà họ, làm anh đắc tội với người ta à? Hơn nữa, sau này bảo nhà họ Hầu là Lệ Trăn Trăn đã có bạn trai, chẳng phải anh cũng đồng ý sao?" Khi ấy, Lệ Vận Thù cũng nghĩ cho Trịnh Quốc Bình, mà giờ tất cả đều thành lỗi của mình hết sao? "Cô làm hỏng chuyện tới mức đó rồi, không nói thế thì nói thế nào? Giờ thì hay rồi, cô thật sự khiến tôi đắc tội chết với người ta!" Trịnh Quốc Bình đập bàn. "Cái trò ngu xuẩn cô làm cũng khiến tôi mất hết mặt mũi trong cái khu này." Người ngoài không biết còn tưởng Trịnh Quốc Bình muốn dùng cháu gái bên vợ để lấy lòng lãnh đạo, mới bày ra chuyện này! Lệ Vận Thù gào lên: "Tôi thì được lợi chắc? Giờ tôi có mặt mũi à? Nếu cha mẹ tôi và anh hai biết, sau này tôi còn vào được cửa nhà cha mẹ không thì chưa biết đấy!" Lệ Vận Thù bây giờ bị kẹt cả hai đầu! Giờ hàng xóm trong khu cũng biết Lệ Vận Thù vì muốn giới thiệu cháu gái mình với con trai cục trưởng Hầu mà lừa cả hai bên. Ngay trước mặt đã dám mỉa mai, sau lưng còn chẳng biết sẽ nói thế nào, chế giễu thế nào. Chỉ nghĩ đến việc bị người ta nói xấu sau lưng, người luôn sĩ diện như Lệ Vận Thù đã thấy còn khó chịu hơn cả bị giết. Trịnh Quốc Bình ngẩn ra, nghĩ đến cha vợ và anh hai bên vợ, ông ta đập trán, đau đầu ngồi xuống sofa. Chuyện này, nhà họ Lệ chắc chắn không chỉ tính lên đầu Lệ Vận Thù, mà còn tính cả lên đầu ông ta. Cha vợ nhiều lắm cũng chỉ mắng vài câu, còn Lệ Bác Diễn thì chưa chắc, vì Lệ Trăn Trăn là con gái duy nhất. Con gái duy nhất bị người ta tát, Lệ Bác Diễn có chịu bỏ qua sao? "Tôi thật sự... lúc trước sao lại cưới phải loại giả mạo như cô. Cái tiếng nhà họ Lệ thì chẳng được hưởng, lại còn rước về bao nhiêu rắc rối." Thấy cha mẹ cãi nhau, Trịnh Tân Cường ôm sách lặng lẽ vào phòng, còn khóa trái cửa. "Giả mạo? Anh nói ai là giả mạo? Ai?" Lệ Vận Thù đẩy mạnh Trịnh Quốc Bình. Ngày trước Trịnh Quốc Bình vẫn tưởng là con gái ruột nhà họ Lệ, sau khi cưới mới biết sự thật. Từ công, tư đến thái độ, cả cha mẹ chồng lẫn chồng đều thay đổi. Trước đó thì nâng niu chiều chuộng, biết rồi thì qua loa, hời hợt, lại còn hay bắt bẻ soi mói. Trịnh Quốc Bình bực bội phản hỏi: "Không phải sao?" "Trịnh Quốc Bình, anh thật không có lương tâm! Trước đây là anh theo đuổi tôi, anh nói anh yêu tôi, không cưới tôi thì không được. Giờ anh lại nói thế, gì chứ? Chỉ vì tôi không phải con gái ruột nhà họ Lệ mà anh hối hận cưới tôi sao?" Lệ Vận Thù tức đến nỗi đấm ông ta.