Chương 276.1: Loại đàn bà như vậy là do tự chuốc lấy, chẳng chịu yên phận

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:59:30

Cổ Văn Lương xưa nay chưa từng nổi trận lôi đình như hôm nay, khiến Kiều Hương Liễu sợ đến run rẩy. Cổ Minh cũng chỉ thẳng mặt mắng: "Kiều Hương Liễu, đây là nhà họ Cổ, em gái tôi từ nhỏ đã lớn lên ở đây, nó ở bao lâu là chuyện của nhà tôi, chưa tới lượt người ngoài như cô nói năng linh tinh." "Cô còn dám giới thiệu cho em gái tôi một thằng vừa già vừa mù, định đẩy nó vào hố lửa thêm lần nữa hả?" Kiều Hương Liễu hét lên: "Tôi là vợ của Cổ Binh, là mẹ của Cổ Kim Kim, tôi có quyền nói!" "Có người đàn bà nào tốt mà như Cổ Đại Yến, ly hôn rồi mang hai đứa con về nhà mẹ đẻ, không biết xấu hổ mà còn bám mãi không đi, phá hoại cuộc sống của anh em nhà mẹ đẻ sao?" "Tôi cũng muốn giới thiệu cho chị ta người tốt chứ, nhưng ai mà thèm loại đàn bà ly hôn, lại còn mang theo hai đứa con? Người ta đều nói loại đàn bà như vậy chẳng yên phận, chẳng ai muốn cưới đâu. Thà cưới góa phụ còn hơn cưới đàn bà ly hôn!" "Bốp!" Triệu Văn Quyên giơ tay tát thẳng vào mặt Kiều Hương Liễu, chỉ vào mũi cô ta mắng: "Cái miệng thối của cô, câm lại cho tôi!" "Á!" Bị đánh, Kiều Hương Liễu hét lên, chạy ra sân, nằm lăn ra đất vừa đấm vừa đá, gào khóc ầm ĩ. "Á, tôi không sống nổi nữa rồi! Tôi có lòng tốt giới thiệu đối tượng cho chị chồng mà bị người nhà đánh đây này!" Người trong đại viện nghe thấy, liền túa ra xem. Cổ Kim Kim đang chơi cùng mấy đứa trẻ, hoảng hốt nhìn mẹ mình nằm vật trên đất, nước mắt rưng rưng. "Á, tôi không sống nổi nữa rồi! Cuộc đời này không còn gì hết, tôi chết cho xong!" "Trời ơi, mẹ Kim Kim làm sao thế? Mau đứng dậy đi." Mẹ của Tiểu Xuân vội vàng chạy tới đỡ Kiều Hương Liễu. Cổ Binh từ trong nhà lao ra, chỉ thẳng vào vợ quát: "Cô muốn chết thì đi mà chết!" Kiều Hương Liễu nghe vậy, lập tức vùng dậy định lao đầu vào bồn rửa tay. Mọi người trong sân đồng loạt kêu lên kinh hãi, mẹ Tiểu Xuân vội ôm chặt lấy cô ta: "Mẹ Kim Kim, đừng làm vậy." Cổ Binh tức giận quát: "Bác đừng cản, để cô ta đi chết đi." Anh ta biết thừa, vợ mình chỉ giả vờ làm ầm lên để ép chị gái anh ta rời khỏi nhà, chứ tiếc mạng lắm, dám chết gì nổi. Mẹ Tiểu Xuân giữ chặt lấy Kiều Hương Liễu, trách Cổ Binh: "Không được nói vậy, làm gì có ai lại bảo vợ mình đi chết." "Phải đó, Cổ Binh, cậu ăn nói thế là quá đáng rồi." "Dù sao thì Kiều Hương Liễu cũng là vợ cậu mà." Mọi người trong sân nhao nhao lên chỉ trích Cổ Binh. Triệu Văn Quyên sai con dâu lớn đưa bọn trẻ vào nhà. Thấy hàng xóm đứng về phía mình, Kiều Hương Liễu càng làm tới, vừa gào vừa khóc: "Buông ra, để tôi chết đi! Mẹ chồng đánh tôi, chồng cũng đánh tôi, tôi sống thế này còn có ý nghĩa gì nữa!" Trong phòng, Cổ Đại Yến nghe thấy em dâu gây ầm ĩ, liền định ra khuyên, nhưng chị dâu cả Liêu Tú Anh ngăn lại: "Đại Yến, chuyện này để cha mẹ và anh Cổ Minh lo, em đừng ra." Cổ Đại Yến nhìn chị dâu, nghẹn ngào hỏi: "Chị, em có phải đã sai không, không nên ly hôn, cũng không nên ở lại nhà mẹ đẻ?" Liêu Tú Anh dịu giọng đáp: "Đã quyết định rồi thì đừng hối hận nữa." "Em mang họ Cổ, đây là nhà của em. Cô ta nhỏ nhen, không dung người khác, thì đó là lỗi của cô ta, không phải của em." Cổ Đại Yến cảm động rơi nước mắt: "Cảm ơn chị."