"Đúng rồi, Lâm Kiến Thiết nhà chị xảy ra chuyện chị có biết không?" Giang Thu Anh bỗng nhớ ra, quay sang hỏi Lý Thư Bình.
Lý Thư Bình gật đầu: "Chuyện này tôi biết."
Lâm Vĩnh Niên còn đến tìm Lý Thư Bình vay tiền, sao bà lại không biết chứ?
"Xảy ra chuyện gì thế?" Hoàng Quế Hoa tò mò hỏi.
Giang Thu Anh liền kể lại, rồi nói thêm về hướng xử lý của nhà máy đối với Lâm Kiến Thiết.
Nghe xong, Lý Thư Bình lắc đầu nói: "Công việc này tôi đúng là cho nó uổng phí rồi, việc thợ may tốt như vậy mà để nó làm thành công nhân vệ sinh."
Nếu làm thợ may chỉ cần chịu khó làm việc, kỹ thuật thuần thục rồi là có thể tham gia thi tay nghề công nhân do xưởng tổ chức, chỉ cần thi đậu là có thể thăng cấp, lương cũng theo đó mà tăng.
Nhưng công nhân vệ sinh thì không có cơ hội đó.
Giang Thu Anh nói: "Chị chẳng phải đã lấy của cậu ta tám trăm đồng sao."
Thế thì sao mà gọi là uổng phí được?
"..." Lý Thư Bình nghẹn lời.
Chuyện này đến cả Chủ nhiệm Giang cũng biết, xem ra Lâm Kiến Thiết không ít lần lải nhải về bà ở nhà máy.
Hoàng Quế Hoa lắc đầu: "Dù có lấy tám trăm đồng mà biến thợ may có tiền đồ thành công nhân vệ sinh, thì cũng là lãng phí một công việc tốt, cho không cậu ta thật rồi."
Giang Thu Anh đại diện xưởng đến thăm Hoàng Quế Hoa, công nhân lão thành, trong bệnh viện, nhà máy còn nhiều việc, ngồi một lát rồi cũng rời đi.
Lý Thư Bình thì nán lại lâu hơn, ở lại trò chuyện cùng Hoàng Quế Hoa thêm một lúc.
Lúc ra về, con gái Hoàng Quế Hoa tiễn Lý Thư Bình ra đến cửa phòng bệnh.
Đợi con gái Hoàng Quế Hoa quay lại, phát hiện trên ghế mà Lý Thư Bình ngồi có để lại một phong bao đỏ nhỏ, bên trong là mười đồng.
"Chị Lý để quên à?"
Hoàng Quế Hoa nhìn phong bao đỏ nói: "Là cô ấy cố ý để lại đấy, sợ đưa trực tiếp mẹ không nhận, nên mới lén để trên ghế lúc rời đi."
"Ôi, tôi cũng đâu có dạy dỗ gì cho Thư Bình, chỉ dẫn dắt hơn một tháng thôi, vậy mà Thư Bình vẫn kính trọng tôi như sư phụ, cái Thư Bình này, lòng dạ tốt quá đi mất."
"Bấy lâu nay con vất vả chăm mẹ, con cầm mười đồng này đi." Hoàng Quế Hoa nói với con gái.
Bà cũng có con trai con gái, nhưng con trai phải đi làm, con dâu thì không muốn chăm sóc bà, nói phải ở nhà trông cháu, chỉ có cô con gái này chịu vào viện chăm sóc.
Nhiều lúc cũng thấy lạnh lòng lắm, sinh con đông thì sao chứ? Thật sự có hiếu, chịu khó ở bên giường chăm sóc cha mẹ, cũng chỉ có một hai đứa mà thôi.
Lý Thư Bình đi đến tầng một thì bụng bỗng đau, liền vào nhà vệ sinh giải quyết.
Xong xuôi, bà rửa tay ở bồn nước ngoài, vừa đi vừa vẩy nước trên tay, men theo hành lang hoa viên ra ngoài.
Đi được nửa đường thì thấy ở chân cột phía cuối hành lang có hai người đang đứng.
Một là Lệ Trăn Trăn mặc blouse trắng đang đứng đối diện cô, người còn lại là Lệ Vận Thù đang quay lưng, chỉ lộ nửa khuôn mặt nghiêng, hai người đang trò chuyện, Lệ Trăn Trăn nhíu mày, vẻ mặt đầy khó xử.
Lý Thư Bình tiếp tục đi tới, liền nghe được đoạn đối thoại giữa hai người.
Lệ Vận Thù: "Trưa nay đi cùng cô gặp một lần đi, ăn một bữa cơm thôi cũng được, cũng đâu phải gặp mặt là phải yêu đương liền."
Lệ Trăn Trăn: "Cháu đã không muốn yêu đương, còn đi ăn cơm gặp mặt thì không ổn lắm đâu ạ."
"Không sao đâu mà? Gặp làm quen thôi, không yêu đương cũng có thể làm bạn, nhiều bạn cũng là thêm đường đi."
"Hơn nữa, người ta đã đến nơi rồi, giờ đang đợi ở nhà hàng. Nếu cháu không đi, người ta sẽ nghĩ nhà mình coi thường họ."
"Chuyện này cũng trách dượng của cháu, người ta bảo muốn hẹn gặp cháu và cô cùng ăn một bữa, dượng cháu không hỏi rõ cô mà liền đồng ý ngay."
"Người ta lại là cấp trên trực tiếp của dượng cháu ở cùng đơn vị, nếu cháu không đi thì sau này dượng cháu cũng khó xử."
"Trăn Trăn, cháu cứ coi như giúp cô và dượng cháu một việc, gặp một chút, ăn một bữa thôi, được không?" Lệ Vận Thù nắm tay cô van nài.
"Cháu..." Lệ Trăn Trăn nhìn ánh mắt cầu khẩn của cô, không biết phải làm sao.
Cô thật sự không muốn đi xem mắt ăn cơm, nhưng nếu không đi, cô dượng lại mất lòng người ta.