"Chị Vân Thư, khiêu vũ rất dễ học, chỉ có bốn bước thôi, tôi dẫn chị nhảy nhé. Tôi tiến thì chị lùi, tôi lùi thì chị tiến, bắt đầu bằng chân phải." Cố Chấn Viễn vừa nói vừa hướng dẫn đơn giản.
Lệ Vân Thư gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Cố Chấn Viễn dang tay ra: "Bây giờ chị đặt tay trái lên vai tôi, tay phải đặt lên lòng bàn tay tôi."
Lệ Vân Thư làm theo, lưng thẳng tắp, động tác tiêu chuẩn.
Cố Chấn Viễn cúi đầu liếc nhìn Lệ Vân Thư, khép bốn ngón tay phải lại, ngón giữa và áp út hơi cong, nhẹ nhàng đặt lên xương bả vai Lệ Vân Thư.
"Khụ khụ..." Cố Chấn Viễn nghiêng đầu hắng giọng: "Vậy chúng ta bắt đầu nhé. 1,2, 3,4..."
Cố Chấn Viễn đếm nhịp, bước chân trái ra trước, Lệ Vân Thư mượt mà lùi về sau, gót giày cao gót gõ nhịp trên nền gạch, vang lên tiếng cạch cạch vừa giòn tan vừa nhịp nhàng.
Cố Chấn Viễn khựng lại, chị Vân Thư biết nhảy?
Cố Chấn Viễn còn đang ngẩn ra thì Lệ Vân Thư đã bước lên, ông vội hoàn hồn, rút chân lùi lại.
"Chị Vân Thư, hóa ra chị biết nhảy sao?"
Lệ Vân Thư dẫn Cố Chấn Viễn bước sang phải, mỉm cười: "Lâu lắm rồi không nhảy nên cũng lụt nghề rồi, không nhớ rõ lắm đâu."
Đã thế, Cố Chấn Viễn cũng không dạy nữa, lấy lại vai trò chủ động, nhảy theo cách của một cặp vũ công ăn ý.
Cố Chấn Viễn rút tay phải về, nâng tay trái lên, Lệ Vân Thư mượt mà xoay người dưới tay Cố Chấn Viễn, chân mở ra, mũi giày chạm đất, hai tay dang nhẹ.
Cố Chấn Viễn kéo nhẹ tay bà, Lệ Vân Thư lại xoay người trở về, tay trái lại đặt lên vai Cố Chấn Viễn.
Động tác uyển chuyển trôi chảy, đẹp mắt vô cùng, cả hội trường vỗ tay vang dội.
"Ba ba ba. ."
"Đẹp quá! Nhảy đẹp thật!"
Dư lão thái cười tít mắt vỗ tay: "Đẹp quá, không ngờ Thư Thư biết nhảy đấy!"
Lệ Lão cũng vỗ tay: "Phải nói là nhảy rất khá đấy."
Lệ Vận Thù nhìn Lệ Vân Thư uyển chuyển trong sàn nhảy, không ngờ người này lại biết nhảy, mà còn nhảy không tệ chút nào.
Khóe mắt Lệ Vận Thù giật giật, cười gằn chua chát: "Thư Thư đúng là... Biết nhảy thì cứ nói biết, cần gì phải nói không biết?"
Tô Uyển Trinh liếc nhìn cô em gái nuôi: "Em ấy có nói là không biết à?"
Là mọi người tự cho là Thư Thư không biết. Anh hai Bác Diễn có hỏi nhưng còn chưa nghe trả lời thì đã bị cắt ngang rồi.
"..." Lệ Vận Thù hồi tưởng lại, khóe mắt co giật, đúng là Thư Thư chưa từng nói không biết nhảy.
Mọi sự chú ý đều dồn vào hai người đang khiêu vũ, những người khác trong sàn nhảy cũng dần lùi ra, chỉ còn họ là trung tâm.
Sau một thoáng ăn ý, Lệ Vân Thư và Cố Chấn Viễn càng nhảy càng nhịp nhàng, bước chân theo nhịp nhạc nhanh dần.
Họ còn nhảy cả những động tác khó như đổi tay, xoay vòng, khiến cả hội trường liên tục trầm trồ khen ngợi.
Lạc Kỳ nhìn đến đỏ cả mắt, suýt nữa cắn nát hàm răng.
"Tiểu Ngọc, cô nhỏ nhảy đẹp quá!" Lệ Trăn Trăn phấn khích nắm tay em họ, mắt dõi theo người trong sàn nhảy.
Lệ Tiểu Ngọc cũng nhìn mẹ mình với ánh mắt ngưỡng mộ, lần đầu tiên thấy mẹ nhảy, lại còn giỏi như vậy, khiến cô không khỏi tự hào.
Kết thúc bản nhạc, Cố Chấn Viễn và Lệ Vân Thư mỉm cười tách ra, cùng khom người cảm ơn.
"Hay quá!"
"Ba ba ba—"
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Lệ Vân Thư dùng mu bàn tay chạm lên má, nóng hổi, mỉm cười quay về bàn chính.