Chương 247.1: Dựa vào cái gì mà dám đánh người!

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:56:32

Lệ Trăn Trăn đứng một bên nhìn cô mình đánh người, miệng há thành hình chữ O, đôi mắt long lanh đầy vẻ sùng bái, cô mình đánh người thật lợi hại! "Đệt, bà là ai? Dựa vào cái gì mà đánh tôi?" Hầu Vĩnh Xương siết chặt nắm đấm định đấm vào bụng người đánh mình, thì ngay lập tức bị đá một cú sau lưng khiến hắn ngã sấp mặt, lưng đau ê ẩm, da đầu như sắp bị giật khỏi đầu. Lệ Vân Thư nhìn mớ tóc trong tay, hừ lạnh, vứt xuống đất. "Tôi là bà cố của anh đây, đánh chính là cái loại tạp chủng không biết sống chết!" "A, má nó!" Hầu Vĩnh Xương rít lên chửi tục, định bò dậy, lại bị đá thêm một cú vào mông, lại ngã sấp mặt lần nữa. Hồ Mộng Liên, mẹ hắn, đang ngủ trưa trong phòng, nghe bà Vương gọi dậy, vội mặc váy ngủ chạy ra. Vừa ra khỏi phòng đã thấy con trai mình bị một cậu trai trẻ đè xuống đất đánh túi bụi. "Vĩnh Xương!" Bà ta hét lên, giơ móng vuốt định lao vào cứu con, nhưng tay lập tức bị người ta tóm lấy. Hồ Mộng Liên nhìn người phụ nữ trung niên đang giữ cổ tay mình, tức giận quát: "Các người là ai? Dựa vào cái gì mà đánh con tôi? Có biết đây là đâu không? Láo thật đấy!" Lệ Vân Thư gật gù: "Biết chứ, đây là khu nhà ở của cán bộ Cục Giáo dục, chồng chị là cục trưởng Cục Giáo dục." Hồ Mộng Liên trừng mắt: "Biết mà còn dám tới tận đây đánh con tôi? Tôi thấy các người đúng là coi trời bằng vung! Bà Vương, báo công an đi, mau báo công an!" "Dạ dạ..." Bà Vương hoảng hốt chạy vào nhà gọi điện thoại. Hồ Mộng Liên thấy con bị đánh tới mức rên la thảm thiết, mà mình thì bị giữ chặt không giúp được gì, đau lòng vô cùng. Bà ta giận dữ trừng mắt nhìn Lệ Vân Thư, giơ tay định tát một cái, nhưng còn chưa vung được thì cổ tay đã bị giữ lại. Lệ Vân Thư đẩy bà ta vào tường, ấn chặt cả hai tay, sức mạnh đến mức bà ta không giãy nổi. "Con đàn bà đê tiện, thả tao ra!" Mắt Lệ Vân Thư nheo lại: "Cái miệng không biết giữ là tôi tát bây giờ." Hồ Mộng Liên đồng tử co rút, cổ còn cứng: "Bà dám!" Lệ Vân Thư: "Cứ thử xem." Hồ Mộng Liên: "..." Tiếng động ầm ĩ khiến hàng xóm đối diện và trên lầu chạy xuống. Hàng xóm đối diện thấy con trai cục trưởng bị đè xuống đất đánh, còn bà cục trưởng thì bị một phụ nữ ép vào tường, liền quát lớn: "Các người là ai mà dám đánh người?" Vừa nói vừa định kéo Lệ Triển Tường ra. Lệ Triển Tường cũng đánh xong rồi, phẩy tay phải đỏ ửng, lui về bên cạnh cô mình. Lệ Vân Thư lúc này cũng thả Hồ Mộng Liên ra. Bà ta lập tức trừng mắt nhìn Lệ Triển Tường, vội vàng chạy tới đỡ con trai dậy, miệng không ngừng gọi: "Vĩnh Xương, Vĩnh Xương..." Hầu Vĩnh Xương được đỡ dậy, vẫn còn muốn lao tới đánh Lệ Triển Tường, nhưng vừa liếc thấy khuôn mặt sưng tím của Lệ Trăn Trăn thì khựng lại. Nhà họ Lệ tới rồi! Hồ Mộng Liên thấy hàng xóm tới đông thì lớn tiếng: "Bắt hết bọn chúng lại giao công an! Dám đánh con tôi, tôi khiến bọn chúng ngồi tù mọt gông!" "Thử bắt xem!" Lệ Triển Tường giọng không lớn, nhưng khí thế lạnh lùng khiến ai nấy đều phải dè chừng.