Nhưng dù họ giấu gì, bà vẫn muốn cùng đi đến đồn công an xem rõ.
"Chờ một chút, tôi khóa cửa rồi theo các con đi."
Nói xong, Lệ Vân Thư quay vào tiệm, khóa cửa rồi xồng xộc trèo lên ghế sau xe.
Lục Thường Dũng bị Tần Dã ghìm vào góc: "Chú, cho bà này xuống, bà ta muốn đi đồn thì để bà ta đi bộ."
Cố Chấn Viễn: "Đã lên xe rồi thì cho người cùng đi."
Nói xong liền đề máy xe.
Xe vừa lăn bánh, bánh đè lên đá sỏi rung một cái, Tần Dã nhân lúc rung mạnh liền giẫm mạnh vào chân Lục Thường Dũng.
"Ao!" Lục Thường Dũng vì bị Lệ Tiểu Ngọc đạp trước đó đã đau, giờ lại bị giẫm thêm, rú lên một tiếng.
"Thằng chó này, mày cố ý đấy hả." Lục Thường Dũng giật cổ áo Tần Dã, bị Tần Dã nắm lấy cổ tay.
"Ngươi..." hắn vung tay kia cũng bị Tần Dã giữ chặt, hai tay đan chéo.
"Chú xem tên tội phạm này..." Lục Thường Dũng nghiến răng kêu.
Cố Chấn Viễn chỉ liếc qua gương: "Đừng đánh nhau trong xe, dễ lật."
Tần Dã buông tay, Lục Thường Dũng chĩa mũi tay vào mặt Tần Dã, hăm dọa: "Tần Dã Cẩu, mày chờ mà xem."
Tần Dã dùng ngón út ngoáy vào vành tai Lục Thường Dũng, hành động ấy ít gây thương tích nhưng rất sỉ nhục.
Lục Thường Dũng tức điên, thề đến đồn nhất định sẽ trừng tên này cho ra hồn.
"Tiểu Dã, giải thích cho mẹ nghe rốt cuộc chuyện này là sao?" Lệ Vân Thư hỏi.
Tần Dã kể lại toàn bộ sự việc, Lệ Vân Thư nghe xong thì hiểu ra Cố Chấn Viễn đang bày kế gì.
Ông một mình không thể bắt nổi cả đám, nên giả làm người quen, dỗ họ để bắt cho hết, bắt cả băng nhóm phạm tội để bọn chúng tự sa lưới.
"Ồ, thằng còm, vì sao lại đâm con gái tôi?" Lệ Vân Thư nhìn Lục Thường Dũng hỏi.
Lục Thường Dũng nổi nóng gầm lên: "Bà chửi ai là thằng còm?"
Lệ Vân Thư: "Ở đây còn ai là thằng còm ngoài cậu nữa sao?"
"..." Lục Thường Dũng tức đến mất lời.
"Phụ nữ và tiểu nhân đều khó nuôi, tôi không thèm cãi với bà." Lục Thường Dũng chống tay tự phụ ngồi thẳng.
"Còn cậu, có phải người mẹ cậu không phải phụ nữ?" Lệ Vân Thư đáp lại: "Nếu mẹ cậu nghe thấy cậu nói thế, chắc sẽ hối hận lắm, vì lúc còn nhỏ sao không ném vào hố phân."
"Trông cậu cũng độ mười bảy, mười tám tuổi, cũng tạm gọi là người lớn, mà còn bắt nạt một bạn nữ, cậu tưởng mình là đại trượng phu gì? Chả là tiểu nhân thôi."
"Cứ giả vờ trích câu "Phụ nữ và tiểu nhân đều khó nuôi" ra thì hay ho lắm, nhưng rõ ràng chỉ nhớ mỗi nửa câu thôi."
Lục Thường Dũng đỏ mặt tía tai: "Ai mà chỉ nhớ mỗi nửa câu chứ?"
Lệ Vân Thư: "Vậy tôi hỏi cậu,"Mỗi ngày ta tự xét mình ba điều" câu sau là gì?"
"Tôi... tôi..." Lục Thường Dũng thấy câu này quen lắm, cố nghĩ mà chẳng ra câu kế.
Lệ Vân Thư: "Nhìn này, câu đơn giản vậy cũng không trả lời được, không bằng Tiểu Dã nhà tôi không đi học còn trả lời được, cậu học mấy năm cấp ba mà còn không biết."
"Thời gian và sức lực của cậu chắc toàn để đi ve vãn bạn nữ và bắt nạt bạn học mất rồi."
"Tiểu Dã, nói cho thằng tiểu còm này nghe, câu sau là gì."