Chương 360.2: Con chó hoang liều mạng

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:07:49

Lệ Tiểu Ngọc không dừng lại, nắm ngón tay cái hắn, một tay kéo cánh tay, người xoay nửa vòng, dùng lực hông, vai phối hợp. Một cú quăng vai hoàn hảo! "Rầm!" Cả thân hắn bị hất bay, rơi thẳng xuống đất, kêu gào như con giun quằn quại. Mọi người chứng kiến đều chết sững. Một cô gái gầy gò mà sức mạnh kinh khủng đến thế sao? Trịnh Thanh Thanh há miệng, nuốt nước bọt: "Tiểu Ngọc, cậu... cậu giỏi quá!" Một gã đàn ông cao lớn mà bị cô ném như cái bao, oai phong quá thể! Cô bạn này, không chỉ học giỏi, mà còn đánh cũng giỏi! Tần Dã cũng thoáng sững, sau đó cười, hét: "Em gái, đẹp lắm!" Rồi Tần Dã xoay người tung cú đá ngang, một tên khác bị hất bay ra xa hơn hai mét. Lệ Tiểu Ngọc nhếch môi cười: "Hì hì..." Chính cô cũng thấy cú quăng vai vừa rồi đẹp không chê được. Cú đó khiến cô tự tin hẳn. Nhưng vừa quay người, cô lại bị người phía sau khóa cổ. Chính là Lục Thường Dũng! "Lục Thường Dũng, buông Tiểu Ngọc ra!" Trịnh Thanh Thanh hét, cầm cặp sách ném thẳng vào đầu hắn. Nghe tiếng động, Tần Dã định quay lại giúp thì bị Hào Tử cùng vài tên khác níu chặt. "Khốn kiếp!" Lục Thường Dũng đau điếng. Lệ Tiểu Ngọc thấy ngạt thở, nhưng vẫn không hoảng. Cô nắm chặt tay hắn đang siết cổ mình, dò chân xuống đất, tìm được vị trí rồi giẫm mạnh lên bàn chân hắn. "Aaa!!!" Lục Thường Dũng hét thất thanh, tay lỏng ra theo phản xạ. Lệ Tiểu Ngọc chớp thời cơ, kéo mạnh tay hắn, hông và tay cùng xoay. Lại thêm một cú quăng vai chuẩn xác. "Ầm!!!" Lưng Lục Thường Dũng nện mạnh xuống mặt đường, đau đến mức toàn thân run rẩy, như xương cốt đều gãy vụn. Hắn co quắp lại, rên rỉ dưới đất như con giun bị xéo. "Anh Dũng!" Hào Tử thấy đại ca bị ném, liền xông lên. Lệ Tiểu Ngọc lạnh mặt, gạt phăng cú đấm của hắn, rồi vung tay tát mạnh. "Bốp!" Âm thanh vang dội, rõ ràng giữa đêm yên tĩnh. "Mày dám đánh vào mặt ông!" Hào Tử nổi khùng, gầm lên lao tới. Lệ Tiểu Ngọc chẳng hoảng, quay người tung cú đá ngang trúng bụng hắn. "Bịch!" Hắn lùi mấy bước, rồi ngã phịch xuống đất, ôm bụng rên. Lệ Tiểu Ngọc thu chân, nhíu mày, sức mình vẫn còn yếu, không đá bay được như anh Tần Dã. Cả bọn Lục Thường Dũng có chín tên, nhưng đối đầu với hai anh em này lại chẳng chiếm được chút lợi thế. Tần Dã ra đòn hiểm, chính xác, chỉ đánh vào chỗ yếu khiến đối thủ đau thấu xương, ai ăn một đòn của Tần Dã cũng không dám lao vào lần hai, chỉ biết nằm vờ "mất sức chiến đấu". - Cố Chấn Viễn làm thêm giờ xong, lái xe về nhà. Khi đi ngang tiệm bánh chẻo, thấy cửa đã đóng, ông không dừng lại. Nhưng chưa đi bao xa, lại thấy phía trước có nhóm người đang đánh nhau. Ông nhíu mày, giảm tốc, cho xe tấp vào lề, đạp phanh, tắt máy, tay đưa ra sau lưng chạm vào khẩu súng ở hông. Bước xuống xe, ông quát lớn, giọng trầm như sấm: "Công an đây! Tất cả dừng tay cho tôi!"