Vị trí số một bị cậu cướp lâu rồi, lần này tớ lấy lại."
Lệ Tiểu Ngọc liếc cậu ta, cười khan hai tiếng: "Ha ha, cậu vui là được."
Vu Cảnh Minh nhíu mày: "Cậu không tin à?"
Lệ Tiểu Ngọc: "Tin chứ!"
"Hay là chúng ta cá đi? Nếu cậu đứng nhất, tớ sẽ đồng ý với cậu một chuyện. Còn nếu tớ nhất, cậu cũng phải đồng ý với tớ một chuyện." Vu Cảnh Minh nhìn Lệ Tiểu Ngọc.
Lệ Tiểu Ngọc cau mày, thấy cậu ta thật vô lý. Sao cô phải cược cái chuyện lạ đời này? Lại còn ai thắng thì người kia phải đồng ý một chuyện, nghe mập mờ thế nào ấy.
"Tớ không cá."
Vu Cảnh Minh nhếch môi: "Sao, sợ thua tớ à?"
Lệ Tiểu Ngọc trợn mắt bất lực: "Tớ chẳng việc gì phải cá với cậu. Tớ đâu muốn cậu đồng ý gì cho tớ, cũng chẳng quan tâm cậu có giành lại được hạng nhất hay không."
"Có điều, nhìn ra được là cậu rất để ý chuyện bị tớ lấy mất hạng nhất."
"..." Mặt Vu Cảnh Minh hơi đơ ra.
"Tiểu Ngọc." Trịnh Thanh Thanh nộp bài xong chạy ra, mềm nhũn ôm lấy người cô: "Cuối cùng cũng thi xong, mệt chết tớ rồi."
Lệ Tiểu Ngọc xoa đầu cô bạn: "Thi thế nào?"
Trịnh Thanh Thanh đứng thẳng ngay: "Ổn lắm, tớ thấy lần này còn có thể lên vài hạng."
"Đi thôi, đi vệ sinh."
Nói xong, Lệ Tiểu Ngọc khoác tay Trịnh Thanh Thanh xuống lầu.
Vu Cảnh Minh nhìn theo bóng lưng hai người, nghiến chặt răng hàm.
"Cảnh Minh, lúc nãy Lệ Tiểu Ngọc nói gì với cậu?" Triệu Tư Vũ bước tới, cau mày hỏi.
Vu Cảnh Minh lạnh nhạt quẳng lại một câu: "Chuyện của bọn tớ, không liên quan đến cậu." Rồi quay lưng bỏ đi.
"Vu Cảnh Minh!" Triệu Tư Vũ tức giận dậm chân. Còn "bọn tớ" nữa chứ, từ bao giờ cậu ta với Lệ Tiểu Ngọc thành "bọn tớ" vậy?
Điểm thi giữa kỳ đến thứ hai mới có, mà thứ hai lại họp phụ huynh. Dù thế nào, phụ huynh cũng phải tới. Điểm công bố đúng hôm họp làm học sinh ai nấy đều căng thẳng.
Chín giờ tối tan học buổi tối, Lệ Tiểu Ngọc đã thấy Tần Dã đợi ở cổng trường.
Cô dắt xe đạp, cười chạy tới: "Anh."
"Anh Tiểu Dã." Trịnh Thanh Thanh cũng gọi.
Tần Dã gật đầu, lôi từ túi ra hai củ khoai lang nướng, đưa cho Tiểu Ngọc và Trịnh Thanh Thanh.
Hai cô bé thấy khoai lang nướng, mắt sáng rỡ, vội nhận để sưởi tay.
"Cảm ơn anh."
"Cảm ơn anh Tiểu Dã."
"Ngọt quá, ấm ghê." Lệ Tiểu Ngọc vừa ăn vừa nói.
Trịnh Thanh Thanh ăn khoai, gật đầu lia lịa.
Những học sinh vừa ra khỏi trường, thấy anh trai của Lệ Tiểu Ngọc còn tới đón và mang cả khoai lang nướng, ai nấy đều ghen tị.
"Ôi, sao mình chẳng có anh trai nhỉ?"
"Hơ, mình có anh trai, nhưng toàn cướp đồ của mình với đánh mình."
"Anh mình cũng vậy, chỉ biết bắt nạt. Mình mách cha mẹ còn bị mắng là mách lẻo."
"... Thôi thôi, thế thì khỏi cần."
Giữa ánh mắt ghen tị của không ít bạn học, Lệ Tiểu Ngọc ăn xong khoai lang, đeo găng tay, lên xe chở Trịnh Thanh Thanh theo Tần Dã rời trường.
Hôm sau là thứ bảy, Xuân Bảo bị cảm sốt, Tần Dung cuống lên đưa con vào viện truyền dịch. Tiệm lại thiếu người, Lệ Vân Thư đành ở lại đến qua giờ cao điểm mới về.
Hôm nay Cố Chấn Viễn không tới. Ông vừa nhậm chức Phó Cục trưởng Cục Công an, công việc mới chưa quen, bận rộn tăng ca hai hôm nay.
Sáu giờ bốn mươi, Lệ Vân Thư dắt xe đạp ra khỏi tiệm bánh chẻo.
Bên kia đường, Lâm Quốc Đống khoác áo bông đứng chờ. Thấy bà ra, anh ta siết chặt tay lái. Thấy bà đẩy xe ra đường, nhảy lên yên đạp đi, anh ta lập tức đạp theo phía sau.