Chương 337.2: Bịa điều dâm ô

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 16:05:32

"Con gái chị tung tin bịa đặt, xúc phạm người khác, chị không dạy dỗ lại còn đòi nhà trường đuổi học học sinh bị hại, đúng là oai phong của 'cán bộ nhà nước' lớn thật đấy!" "Chị nói chị làm ở Cục Thuế, đúng không?" Lệ Vân Thư chỉ thẳng vào mặt Tiêu Hướng Huệ. Tiêu Hướng Huệ: "..." Lệ Vân Thư xắn tay áo: "Vậy thì lát nữa tôi lên Cục Thuế hỏi thử, xem có phải cán bộ nhà nước các người được phép dung túng con cái bịa chuyện, sỉ nhục người khác, còn có quyền ra lệnh đuổi học học sinh không!" "Chị... !" Mặt Tiêu Hướng Huệ biến sắc. Nghe Lệ Vân Thư nói muốn đến tận Cục Thuế, bà ta bỗng hoảng hốt. "Reng reng reng..." Chuông tan học vang lên. Tiêu Hướng Huệ im lặng mười mấy giây, đợi chuông ngừng mới nói: "Ai bịa đặt bắt nạt con gái chị hả? Rõ ràng là con gái chị đánh con tôi bị thương. Nếu nói bắt nạt, thì là con chị bắt nạt con tôi!" "Đúng đấy, đúng đấy!" Triệu Tư Vũ gật đầu phụ họa. "Triệu Tư Vũ con gái chị cùng hai bạn này..." Lệ Vân Thư chỉ sang Vương Mộng và Khương Bích Xuân đang đứng nép tường,"đã nói tôi ly hôn rồi tái giá, để con gái tôi đổi họ theo cha dượng; còn bịa rằng tôi đã ngoại tình, Tiểu Ngọc là con riêng của tôi và ông ta. Thế không phải là bịa đặt thì là gì?" "Trước đây, con gái chị vì muốn bắt nạt con tôi mà tung tin nó yêu đương với bạn nam cùng lớp. Giờ thì hay rồi, nâng cấp lên luôn, đến cả chuyện bẩn thỉu cũng dám bịa đặt!" "Con gái mới mười mấy tuổi mà lòng dạ độc ác, miệng lưỡi cay nghiệt như vậy hả?" Triệu Tư Vũ: "... Tôi chỉ nói sự thật thôi, sao lại bảo là bịa đặt?" "Sự thật cái con khỉ!" Lệ Vân Thư sầm mặt, giọng nghiến răng ken két."Tôi ly hôn là thật, nhưng tôi chưa tái hôn! Con gái tôi họ Lệ là theo họ tôi, chứ chẳng có cha dượng nào hết!" "Các người bịa tôi ngoại tình, bảo con gái tôi là con riêng. Chẳng phải là dựng chuyện bẩn thỉu, bịa điều dâm ô sao?" "Nhưng... nhưng chẳng phải bà họ Lý sao?" Triệu Tư Vũ lắp bắp. Lệ Vân Thư đáp dứt khoát: "Trước đây tôi họ Lý, nhưng không lẽ tôi không được tìm lại người thân, nhận tổ quy tông đổi về họ gốc à?" "Hay là muốn lên công an kiểm tra sổ hộ khẩu của tôi?" Ngoài hành lang, học sinh lớp Một nghe được rõ ràng từng câu. "Hóa ra Lệ Tiểu Ngọc không đổi theo họ cha dượng, mà là mẹ cậu ấy đổi họ lại." "Thì ra cậu ấy không hề nói dối!" "Triệu Tư Vũ với bọn kia đúng là suy diễn bừa bãi..." Triệu Tư Vũ quay phắt sang nhìn Vương Mộng. Vương Mộng lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ nói mẹ cậu ấy họ Lý, là cô nhi, có ly hôn thôi, chứ đâu biết bà ấy nhận tổ đổi họ đâu." "Là cậu nói mẹ cậu ấy chắc chắn tái giá với đàn ông giàu, đổi họ theo cha dượng đấy chứ..." Giọng Vương Mộng càng nói càng nhỏ. Chuyện này thật sự chẳng thể đổ lỗi cho ai khác. Tiêu Hướng Huệ ôm trán, đau đầu. Sao lại sinh ra đứa ngu như vậy, chuyện không bằng chứng mà cũng dám coi là thật! Lệ Vân Thư nói: "Những lời suy diễn vu vơ, không có chứng cứ, chẳng phải là bịa đặt thì là gì?" "..." "Tiểu Ngọc, con nói cho mẹ biết, mấy đứa này bắt nạt con ở trường, chắc không phải một hai lần rồi phải không?" Lệ Vân Thư nhìn con gái hỏi. Tiểu Ngọc gật đầu: "Từ khi con học cùng lớp với họ, họ thường xuyên vô cớ gây chuyện với con, đặc biệt là Triệu Tư Vũ." Trịnh Thanh Thanh giơ tay: "Em có thể làm chứng, đúng là như thế." Lệ Vân Thư chỉ thẳng mặt Triệu Tư Vũ, tức giận nói: "Đây là bắt nạt học đường. Rõ rành rành là bắt nạt học đường!"