Chương 212.1: Cháu xứng đáng có một cuộc đời tốt đẹp hơn
TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con
Chân Uy Võ13-03-2026 15:53:02
"Cô ơi, cháu nghe bà nội nói cô mở một tiệm bánh chẻo, cô gói bánh chẻo rất ngon. Ngày mai cháu có thể đến tiệm ăn bánh chẻo không ạ?" Lệ Triển Tường hỏi.
Lệ Vân Thư gật đầu: "Tất nhiên là được rồi."
Cháu trai muốn đến tiệm của bà xem thử, đương nhiên là bà rất hoan nghênh.
"Vậy sáng mai cháu sẽ cùng cô đến tiệm."
Tô Uyển Trinh sực nhớ ra một chuyện, nhìn cha mẹ chồng hỏi: "Chuyện em út đã tìm được, Vận Thù biết chưa ạ?"
Lão Lệ và Dư lão thái liếc mắt nhìn nhau, Lão Lệ nói: "Dạo này cứ mải vui mừng, lại quên chưa nói với nó. Ngày kia là ngày nghỉ, mai tan làm chắc nó sẽ qua, đến lúc đó nói cũng chưa muộn."
Tô Uyển Trinh gật đầu, theo như bà hiểu về Lệ Vận Thù, nếu biết em út đã tìm được, có lẽ sẽ không vui cho lắm.
Nhưng, dù có vui hay không thì cũng không thay đổi được sự thật rằng tam tiểu thư nhà họ Lệ thật sự đã trở về.
Cả nhà ngồi trò chuyện một lúc rồi đi rửa mặt chuẩn bị đi ngủ, chỉ là tối nay Dư lão thái không ngủ cùng con gái nữa.
Bà nhận ra Thư Thư có vẻ mệt, nên không muốn làm phiền con gái nghỉ ngơi.
Tối đó, Tô Uyển Trinh ngủ ở căn phòng mà gia đình chuẩn bị sẵn cho mình và Lệ Bác Văn, Lệ Triển Tường thì ngủ ở phòng ban đầu định dọn cho Lệ Tiểu Ngọc, còn Lệ Tiểu Ngọc vẫn ngủ cùng Lệ Trăn Trăn.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Lệ Vân Thư, Lệ Triển Tường và Tiểu Ngọc cùng nhau đạp xe đến tiệm, Tiểu Ngọc ngồi phía sau xe của Triển Tường.
Tới tiệm, Lệ Vân Thư đơn giản giới thiệu hai người với Tần Dung và Tần Dã.
Tần Dã chỉ gật đầu chào thân thiện với Lệ Triển Tường, còn Tần Dung thì liên tục khen cậu đẹp trai, là rồng trong loài người.
Nghỉ ngơi một lúc, Lệ Vân Thư bắt đầu bận rộn, Lệ Triển Tường cũng giúp một tay.
Lệ Vân Thư bảo cậu cùng Tiểu Ngọc bóc tỏi nhặt hành. Cậu chưa từng làm việc này nên bóc tỏi lồi lõm tơi tả, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc sử dụng.
Tới mười một rưỡi trưa, khách bắt đầu vào quán. Vì có thêm người giúp, Lệ Tiểu Ngọc đang mệt nên ngồi trong quầy thu tiền, còn Lệ Triển Tường cùng Tần Dã phụ giúp ghi món và bưng thức ăn.
Dù là lần đầu làm phục vụ, nhưng Lệ Triển Tường lại rất nhanh nhạy, bàn nào gọi loại bánh chẻo gì, cậu đều nhớ rõ, lúc mang món cũng không cần hỏi lại, cả buổi trưa không mắc một lỗi nào.
Đến một giờ rưỡi, khi mọi người trong tiệm ăn cơm, Lệ Vân Thư nhìn cháu trai khen: "Triển Tường hôm nay cháu giỏi thật đấy, không sai sót lần nào. Cháu có phải trí nhớ đặc biệt tốt, nhìn qua là nhớ luôn không?"
Lệ Triển Tường gật đầu: "Cháu nhớ rất tốt, cái gì đã vào đầu cháu rồi thì sẽ không quên."
Lệ Tiểu Ngọc nói: "Vậy là anh hai giống anh Dã rồi, anh Dã cũng nhớ rất tốt, nhìn qua là nhớ luôn."
Ban đầu cô gọi là anh Triển Tường, nhưng anh nói gọi tên thì xa cách quá, bảo cô gọi là anh hai, vì còn có một người anh cả nữa.
"Thật không?" Lệ Triển Tường hơi bất ngờ, liếc nhìn Tần Dã.
Cậu trông cũng còn nhỏ tuổi, chắc còn ít tuổi hơn mình, đã có trí nhớ tốt như vậy, sao lại không đi học mà làm việc ở tiệm bánh chẻo của cô mình?
"Thật mà." Lệ Tiểu Ngọc gật đầu mạnh,"Anh Dã còn thông minh nữa, anh ấy chưa học hết cấp ba đâu. Có lần em gặp bài toán khó, hỏi anh ấy, chỉ cần lật sách một cái là biết cách giải rồi."