Chương 72.2: Yên tâm, số tiền các người phải bồi thường tuyệt đối không chỉ có chừng này!

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:39:06

Dù không muốn đền tiền, nhưng ai cũng không muốn con ngồi tù thêm hai năm. Ngồi thêm hai năm nghĩa là trễ thêm hai năm, khi ra tù sẽ lớn tuổi hơn, tìm người yêu hay xin việc cũng khó hơn. Nếu con cái biết vì người nhà không chịu đền tiền mà mình phải ngồi tù thêm, chắc oán đến chết mất. "Vậy phải đền bao nhiêu?" Cha Trần nhỏ giọng hỏi. Cố Chấn Viễn lấy danh sách ghi chép hôm qua ra, nói: "Tổn thất kinh tế trực tiếp do đập phá và cướp đoạt là sáu trăm đồng." "Xì!" Mấy người đều hít một hơi lạnh. Lâm Kiến Thiết: "Mẹ, cái quầy bán của mẹ làm gì đáng sáu trăm?" "Ai là mẹ anh? Gọi là thím Lý!" Lý Thư Bình trợn mắt. Đã đoạn tuyệt quan hệ rồi còn gọi loạn, đúng là chẳng có chút lễ nghĩa nào. Lâm Kiến Thiết: "..." Lưu Cầm tức giận trừng Lý Thư Bình: "Đống đồ trên quầy của bà đâu đáng sáu trăm đồng, rõ ràng là bà đang tống tiền!" "Tống tiền?" Lý Thư Bình khinh thường: "Tôi hỏi cô, một chiếc xe ba bánh bán bao nhiêu?" Lưu Cầm: "..." Cô ta đâu biết, có bán xe đâu mà biết. "Ở cửa hàng quốc doanh, một chiếc ba bánh ít nhất cũng bốn trăm đồng, tôi báo đúng bốn trăm, không có hét giá." Lâm Kiến Thiết và Lưu Cầm chưa từng lại gần quầy bánh chẻo, chẳng rõ xe ba bánh đó là mới hay cũ. "Tôi có một trăm cái bát sứ cao cấp tám hào cái bị đập nát, ba cái chậu tráng men năm đồng cái bị đập hỏng, rổ tròn hai đồng cái..." Lý Thư Bình tính từng món một. "... Còn có bánh chẻo, bột và nhân bánh trên quầy trị giá hai mươi đồng, tổng cộng sáu trăm đồng, tôi không khai sai đâu." Cố Chấn Viễn đan mười ngón tay: "Giá thị trường của những món này chúng tôi đã xác nhận, đúng là không cao hơn thị trường." Không cao hơn giá thị trường, còn đáng hay không thì không thuộc phạm vi họ xét. "Sáu trăm đồng, nhà họ Lưu phải chịu phần lớn." Mẹ Triệu Hổ chỉ vào Dương Mĩ Phượng. "Sao nhà tôi phải chịu phần lớn?" Dương Mĩ Phượng không phục. "Là Lưu Dũng nhà bà kêu người ta đi đập phá." "Yên lặng." Cố Chấn Viễn gõ bàn. Hai người đang giương cung bạt kiếm trừng nhau, đành im lặng. Cố Chấn Viễn: "Lưu Dũng là chủ mưu, trách nhiệm chắc chắn lớn hơn." Mẹ Triệu Hổ: Thấy chưa, tôi đã nói nhà họ Lưu phải chịu phần lớn. "Sáu trăm chỉ là tổn thất kinh tế trực tiếp, còn có phí thuốc men nữa. Tôi xem rồi, là bốn mươi sáu đồng." Cố Chấn Viễn nhìn danh sách Tiểu Triệu mang về hôm qua. "Bà chỉ bị thương có tí xíu, mà phí thuốc hết bốn mươi sáu đồng!" Lưu Cầm kêu lên. Lý Thư Bình giang tay: "Là bác sĩ khám xong theo triệu chứng sau khi tôi bị đánh mà kê thuốc, có thế nào thì kê thế ấy, tôi có cách gì?" "Các người yên tâm, số tiền các người phải bồi thường tuyệt đối không chỉ có chừng này, còn có phí tổn thất tinh thần và phí mất công nữa, tôi chưa tính với các người đâu." "Phí tổn thất tinh thần là gì?" Mẹ Bành Dương hỏi. Lý Thư Bình: "Con trai các người tống tiền tôi, đập quầy của tôi, còn đánh tôi bị thương, gây tổn thương tinh thần rất lớn, làm tôi ngủ toàn gặp ác mộng, hễ thấy đám trai trẻ ăn chơi là sợ." "Cho nên, các người nhất định phải bồi thường phí tổn thất tinh thần, không đòi nhiều đâu, chỉ năm mươi đồng thôi." "Thế... cái này hợp lý không?" Mẹ Triệu Hổ nhìn sang Cố Chấn Viễn hỏi. Đội trưởng Cố gật đầu trầm ngâm: "Về lý thì hợp lý." Nhưng pháp luật thì chưa có điều khoản cụ thể. Cha Chu: "Vậy là cộng lại tới sáu trăm chín mươi sáu rồi!" "Còn có phí mất công nữa." Lý Thư Bình nhắc,"Tôi bây giờ mỗi ngày bán hàng ít nhất cũng lời mười đồng." Một ngày lời mười đồng? Lại còn là ít nhất! Không chỉ Dương Mĩ Phượng bọn họ giật mình, mà cả Cố Chấn Viễn và mấy đồng chí công an trong phòng họp cũng kinh ngạc. Lâm Kiến Thiết càng trợn tròn mắt nhìn mẹ mình, bà chỉ bán bánh chẻo mà mỗi ngày kiếm được từng ấy sao?