Chương 67.1: Giáng Long Thập Bát Chưởng, chưởng nào cũng vang dội

TN80: Lý Lão Bà Trọng Sinh Đá Chồng Bỏ Con

Chân Uy Võ 13-03-2026 15:38:34

Lý Thư Bình cười lạnh: "Tôi đúng là khinh thường nhà các người. Hai ông bà già, một thì phẩm hạnh chẳng ra gì, một thì tham lam vụ lợi." "Đẻ ra con gái thì chua ngoa cay độc, lười biếng lại tham ăn, chẳng biết kính trên nhường dưới. Đẻ ra con trai thì trộm cắp, làm chuyện xằng bậy. Nhà các người có gì đáng để tôi coi trọng?" "Bà..." Dương Mĩ Phượng tức đến đau ngực, không ngờ Lý Thư Bình lại dám mắng thẳng vào mặt cả nhà bà ta như thế. Cái thông gia này, bà ta định không làm nữa à? Lưu Cầm tức đến mặt mũi vặn vẹo, chỉ tay vào mặt Lý Thư Bình mắng: "mụ già thối tha, tôi đã nể mặt bà lắm rồi, bà dám mắng cả nhà tôi như thế hả?" Lâm Kiến Thiết thấy cha mẹ vợ, những người luôn tốt với mình, bị mẹ đẻ sỉ nhục như vậy, cũng không nhịn nổi. "Mẹ, mẹ quá đáng thật rồi! Sao mẹ có thể nói vợ con và cha mẹ vợ như thế? Bảo người ta vụ lợi chua ngoa, con thấy mẹ mới là người chua ngoa hẹp hòi thì có!" Lâm Tiểu Ngọc chỉ vào Lưu Cầm: "Chính mẹ cô mới là mụ già thối tha!" "Lâm Tiểu Ngọc, con đĩ ranh này..." "Bốp!" Lưu Cầm còn chưa mắng xong thì đã bị Lý Thư Bình đứng phắt dậy tát cho một bạt tai. Thấy con gái bị tát, vợ chồng Dương Mĩ Phượng, Lưu Kiến Bình mắt đỏ bừng vì tức. Dương Mĩ Phượng: "Cầm Cầm!" Lưu Cầm bị đánh cho ngẩn người, ôm lấy nửa bên mặt tê rần, mãi đến khi nghe mẹ mình gọi mới hoàn hồn. "Mụ già thối! Bà dám đánh tôi!" Lưu Cầm thét lên, đưa tay định túm tóc Lý Thư Bình. Nhưng Lý Thư Bình đã nhanh tay túm lấy tóc sau gáy của Lưu Cầm, giật mạnh về phía sau khiến cô ta đau đến cong cả lưng xuống, đồng thời tay còn lại tát liên tiếp lên mặt cô ta. " 'Mụ già thối' mắng ai hả? Mắng ai hả?" "Tôi cho cô mắng, cho cô mắng!" Lý Thư Bình vừa mắng vừa tát từng phát một. "Mày còn nói mày nể mặt tao? Rõ ràng là tao quá nể mặt nhà mày! Cha mẹ mày không dạy được mày tôn trọng bề trên, hôm nay tao thay họ dạy mày!" Kiếp trước, bà chẳng biết đã nghe Lưu Cầm mắng "mụ già thối" bao nhiêu lần. Chính Lưu Cầm là người khiến bà bị ngã gãy chân, lại không cho Lâm Kiến Thiết đưa bà đi bệnh viện. Cũng chính vì vậy mà bà bị liệt nửa người, bị đưa vào viện dưỡng lão, bị điều dưỡng đánh đập, sống không bằng chết. Kiếp trước, bà đã muốn đánh con đàn bà ác độc này từ lâu rồi. "Aaaa!!!" Lưu Cầm gào thét như heo bị chọc tiết. Trương Kiều đứng sững, há miệng tròn mắt nhìn. "Thông gia, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, mau buông tóc Cầm Cầm ra!" Dương Mĩ Phượng sợ Lý Thư Bình nổi khùng thật, không rút đơn kiện thì con trai bà ta thật sự phải ngồi tù mất. Tuy nhìn con gái bị đánh, mắt bà ta đỏ rực, hận không thể lao vào đánh lại Lý Thư Bình, nhưng không dám ra tay, chỉ dám kéo tay Lý Thư Bình đang túm tóc con mình. Lâm Vĩnh Niên: "Lý Thư Bình, bà điên rồi à!" "Mẹ, mẹ nổi điên cái gì vậy, sao lại đánh Cầm Cầm!" Lâm Kiến Thiết giận dữ túm lấy tay mẹ đang đánh vợ mình. Lý Thư Bình nhìn tay phải đang bị giữ, bèn buông tóc Lưu Cầm ra, xoay người dùng Giáng Long Thập Bát Chưởng tát thẳng vào mặt Lâm Kiến Thiết. "Mẹ điên rồi? Mẹ khùng hả? Mày là đứa mù hay điếc, không nghe thấy con mụ này mắng mẹ mình, mắng Tiểu Ngọc thế nào à?" "Tôi vừa nói nhà họ Lưu một câu, anh đã như chó nghe thấy tiếng huýt, phản ứng nhanh thế. Còn con vợ anh mắng chửi tôi, anh lại chẳng nghe thấy gì cả. Không nghe thấy hả... hả..." Lý Thư Bình ra tay như vũ bão, tay tát nhanh đến mức tạo cả ảo ảnh, khiến Lâm Kiến Thiết choáng váng, đầu óc quay cuồng. Lâm Quốc Đống nuốt khan một cái, đưa tay sờ mặt, may mà người bị tát không phải mình.