Ông Chu liếc ông một cái rồi nói thẳng: "Là Phùng An Quốc nhà lão Phùng."
Lệ Lão: "Là cậu ta à. An Quốc, đứa nhỏ này người không tệ, tướng mạo cũng được, công việc càng ổn, chỉ là đã ly hôn lại còn có một đứa con."
Vợ trước của Phùng An Quốc vào lúc nhà họ Phùng khó khăn nhất thì đòi ly hôn, tuy đã mang con sang Hương Cảng, nhiều năm không về, nhưng lỡ một ngày nào đó lại bế con quay về tìm Phùng An Quốc thì sao?
Ông Chu nhíu mày: "Lão Lệ, ly hôn có con thì đã sao? Thư Thư nhà các vị chẳng phải cũng ly hôn, còn mang theo Tiểu Ngọc đó thôi?"
Lão Lệ này còn chê bai An Quốc người ta.
"Chẳng lẽ ông còn muốn tìm cho Thư Thư một người chưa từng kết hôn, lại không có con?" Ông Chu nhìn bạn hỏi.
Thế thì không thực tế chút nào.
Mộc lão thái nói: "Không nhất thiết là phải tìm người chưa từng kết hôn, chỉ là người có con, nếu đứa nhỏ không ưa mẹ kế, nảy sinh mâu thuẫn, suốt ngày cãi vã, thì ngày tháng cũng khó được yên."
Dư lão thái thái tán đồng gật đầu.
Lệ Lão trừng mắt phồng râu: "Cho dù là người chưa từng kết hôn, chưa có con, Thư Thư nhà tôi cũng xứng đáng."
Mộc lão thái gật đầu lia lịa: "Tôi cũng thấy vậy. Thư Thư, đứa nhỏ ấy tốt biết bao, lại hiếu thuận. Ai cưới được Thư Thư thì đúng là mồ mả tổ tiên bốc khói."
Câu này Lệ Lão nghe mà sướng rơn.
"..." Ông Chu thoáng cạn lời.
Im lặng một lát, ông lại nói: "Dù sao thì An Quốc một mình sống bao năm, người khác nó đều không ưng, chẳng nhìn ai lọt mắt, chỉ thích Thư Thư nhà các vị."
"An Quốc cũng nói rồi, nếu Thư Thư bằng lòng nhìn nó, chịu làm vợ chồng nửa đường với nó, nó đảm bảo đối tốt với Thư Thư, giao hết chuyện trong nhà cho Thư Thư quản."
Mộc lão thái khẽ lầm bầm: "Hóa ra muốn cưới Thư Thư là để Thư Thư giúp nó quản gia đấy hả."